Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > tin tức > Bạn có biết >

    Văn hóa “ngược”

    - Đã qua rồi cái thời bao cấp mà người ta phải chịu cảnh phân phối sản phẩm, nhưng dường như dấu ấn của nó thì vẫn đậm nét ở thời hiện đại và luôn "phát huy" hết mức bởi những người bán hàng chanh chua.
    Có tới 1001 kiểu bắt nạt của người bán hàng
    khiến người mua cảm thấy khó chịu.
     
    Từ ngoài chợ

    Gần đây nhiều người hay nhắc tới cụm từ “văn hóa ngược”. Đó là cái cách người ta nói về cảnh không được “vừa mua thuận bán” của những người tham gia “giao dịch”. Người bán hàng thì tự cho mình cái quyền được ban phát cho người khác, còn người mua mặc dù phải bỏ tiền ra nhưng vẫn phải nhẫn nhịn chịu đựng những lời nói, hành động thiếu văn hóa

    Nhiều người tâm sự rằng, bây giờ đi chợ muốn mua cái gì cũng phải nhìn mặt người bán mới dám ngồi xuống chọn đồ rồi trả giá.

    Chị Huyền (trú tại đường Nguyễn Phong Sắc, quận Cầu Giấy) phàn nàn: “ Có hôm định mua bộ quần áo, nhưng vào cửa hàng chọn mãi mà không ưng cái nào, vừa đi ra cô bán hàng đã buông một câu: “mới sáng mai đã ám khí, thế này thì cả ngày còn buôn bán cái gì”, vừa nói cô vừa lấy tay phủi thật sạch sạp hàng như thể chúng bị rây bẩn. Lúc đó cảm thấy như mình bị xúc phạm, thấy ức chế thật sự nhưng không lẽ lại đôi co với họ, mà có đôi co thì cũng mất thời gian”.

    Chưa kể là nhiều khi ra chợ mua đồ ít quá người ta cũng quát cho “thời buổi nào rồi mà còn mua được 500đ hành, 1.000đ dưa… giờ cái gì cũng lên, mua thế thì người ta ăn cám à”. Lúc đó tôi bực mình lắm, có nói vài câu với họ thì cũng không lại.

    Dường như đây không phải hiện tượng hiếm khi gặp phải, Bác Lan (trú tại phường Minh Khai, quận Hai Bà Trưng) cho biết: Tôi đi chợ Hôm thường xuyên, nhưng phải công nhận nhiều người bán hàng ghê gớm thật, họ hét giá lên trời, mình trả rẻ quá thì bị mắng “bà đi đâu mua được thì mua chứ ở đây không có giá đó, không mua thì thôi trả rẻ thế ai mà bán được”, còn không mua thì các cô ấy chì chiết đủ kiểu, hôm nào phải mùng một vào hàng mà không mua có cô còn mang giấy ra đốt vía không quản gì khách hàng là già hay trẻ.

    Không to tiếng như các cô bán hàng mà chị Huyền và Bác Lan gặp phải, nhưng Anh Dũng (quận Cầu Giấy, Hà Nội) thì “chạm chán” với một cô bán hàng khá tinh ranh, anh kể: Thường ngày vợ tôi là người nội trợ trong gia đình nên ít khi tôi phải lo cơm nước, chợ búa. Nhưng hôm vừa rồi vợ có việc vắng nhà thế là mình phải lặn lội đi chợ. Đón con xong thì rẽ luôn vào chợ gần nhà để mua thức ăn. Mua xong rau cỏ, quay vào hàng cá, bảo cô bán hàng bắt cho hai con cá rô đang quẫy đạp trong chậu rồi không quên nhờ cô làm sạch luôn. Đang đứng nhìn cô bắt cá, bỗng cô ngẩng lên nhắc “anh dựa xe lùi một chút để mọi người có đường đi”. Thấy đường vẫn còn chỗ, nhưng lùi một chút cũng chẳng mất gì.

    Nhân lúc anh đang loay hoay với con xe thì cô hàng cá nhanh như cắt ném hai con cá khỏe mạnh vào hộp xốp một cách kín đáo, rồi bắt hai con cá rô ngang tầm với hai con trước nhưng đã chết tự bao giờ, lấy dao đập liến thoắng nhằm “che mắt” thiên hạ sau đó mổ bụng, cạo vẩy như thường.

    Thực ra anh Dũng không thể biết chiêu lừa đó nếu chị mua hàng đứng bên cạnh không nhắc nhở. Dù biết mình bị phát hiện gian lận, cô hàng cá vẫn cố tình chối cãi, nhưng vì chợ đang đông, lại lo mất khách nên cô đành ngậm bồ hòn đổi lại hai con cá rô tươi cho anh, vừa đổi cô vừa kêu oan “khổ quá, vẫn là hai con cá mà anh đã chọn thôi, nhưng nếu anh muốn đổi em sẽ đổi cho”.

    Tình trạng trên ngoài chợ không thiếu, và người ta thường bỏ qua vì cho rằng họ buôn bán manh mún, nhỏ lẻ và đa phần xuất phát từ những người nông dân, ứng xử còn thô vụng và đôi khi thiếu văn hóa.

    Cho đến siêu thị

    Nhưng điều này thì khó thông cảm với một số nhân viên trong siêu thị, vì dù sao họ cũng được học một số nguyên tắc bán hàng cơ bản. Chị Lê (Cầu Giấy – Hà Nội) bức xúc nói: Đi chợ mình gặp phải người chanh chua thì không nói làm gì, nhưng vào siêu thị tưởng được phục vụ tốt hơn ai ngờ có hôm vào Nhà sách Nguyễn Văn Cừ mua hộp đồ chơi cho con, vừa hỏi cô nhân viên có được mở ra xem thử không thì cô gắt lên “chị nhìn thế kia mà không biết à, nó dán rồi còn xem cái gì nữa, giờ bóc ra thì ai mua…”. Nói xong cô ta đứng cau có theo dõi tôi chọn đồ. Nhưng vì bực bội, vì không thích cái nhìn bất nhã của nhân viên siêu thị mà tôi chẳng mua nữa, đi khỏi đó luôn.

    Bây giờ còn có chuyện mua đồ trong siêu thị, thanh toán xong còn tiền thừa họ không trả tiền lẻ cho mình mà cố tình trả bằng kẹo mặc dù có tiền lẻ. Nhiều lần như thế, có hôm “ý kiến” với cô thu ngân thì cô đổi lại tiền thừa cho nhưng mặt tỏ vẻ khó chịu và bảo “Sao chị khó tính thế, có đáng là bao nhiêu đâu”- Chị Lê nói tiếp.

    Có tới 1001 kiểu bắt nạt của người bán hàng khiến người mua cảm thấy khó chịu. Họ bỏ tiền ra mua đáng ra phải được xem là “thượng đế”. Nhưng dường như quyền lợi của họ không được để ý và thiếu được tôn trọng, đôi khi người bán hàng cho rằng họ có quyền như vậy, không người này mua thì có người khác mua.

    “Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” là một sự cần thiết trong bán hàng, đó cũng là một nghệ thuật và nghệ thuật đó chứa đựng cả văn hóa, cả tình người. Vì vậy cần phải trau dồi, cần phải biết nói những từ  như “cảm ơn”, “thông cảm” hay “xin lỗi”...!   

    Huyền Minh


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Hoàng Mai @ 03:42 22/04/2011
    Số lượt xem: 156
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE