Hân hạnh đón tiếp

2 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Những câu chuyện về BÁC >

    Tiểu sử của Bác Hồ

    Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ngày 19 tháng 05 năm 1890 (năm Canh Dần) tại quê ngoại làng Hoàng Trù, xã Chung Cự (nay là xã Kim Liên), huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Thuở nhỏ (từ 1 đến 10 tuổi) Hồ Chí Minh có tên gọi là Nguyễn Sinh Cung, sau đó đổi tên là Nguyễn Tất Thành.

    ngoi_nha_o_hoang_tru_cua_bac_01.
     

    Ngôi nhà của Bác ở Hoàng Trù - Nghệ An

    Quê hương của Người là một vùng đất nghèo của huyện Nam Đàn - Nghệ An. Người dân ở đây luôn phải sống trong cảnh nghèo khổ, thường xuyên phải chèo chống với thiên tai khắc nghiệt, quanh năm ruộng đất khô cằn, mới nắng đã hạn, mới mưa đã lũ, mất mùa thường xuyên, cuộc sống vất vả, lam lũ đã in đậm trong tiềm thức của người dân Nam Đàn nói riêng, xứ Nghệ nói chung. Những khó khăn vất vả ấy đọng lại trong câu ca dao:

    Làng Sen đóng khố thay quần

    Ít cơm, nhiều cháo tảo tần quanh năm.

    Mặc dù, điều kiện tự nhiên hết sức khắc nghiệt nhưng người dân xứ Nghệ rất giàu truyền thống văn hoá và đánh giặc, giữ nước. Nơi đây hội tụ nhiều di tích lịch sử - văn hoá gắn với tên tuổi chiến công của các bậc anh hùng dân tộc, nêu cao chí khí chống ngoại xâm từ bao đời nay.

     

    Hai làng Kim Liên và Hoàng Trù là một miền quê giàu cảnh sắc, với một nền văn hoá dân gian đa dạng và phong phú. Biết bao làn điệu dân ca nơi đây đã đi vào lòng người , đậm đà bản sắc dân tộc như: hát ví dặm, đò đưa, hát phường vải... Trải qua biết bao biến động, thăng trầm của lịch sử, truyền thống văn hoá đặc sắc của miền quê Kim Liên vẫn không ngừng toả sáng, tự hào.

    c_nguyn_sinh_sc_01

    Cụ Nguyễn Sinh Sắc

    Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước. Thân phụ của Người là ông Nguyễn Sinh Sắc, còn gọi là Huy (1862-1929), con của một gia đình nông dân nghèo, chất phác. Cha, mẹ mất sớm, tuổi thơ chịu cảnh mồ côi, phải vất vả lao động kiếm sống và có ý chí học hành. Là một cậu bé hiền lành, thông minh, ham học. Nguyễn Sinh Huy được nhà nho Hoàng Xuân Đường cảm cảnh nhận làm con nuôi và cho học hành tử tế. Chẳng bao lâu chàng thanh niên Nguyễn Sinh Sắc đã tham dự kỳ thi Hương và đỗ cử nhân tại trường thi Nghệ An (1894) và được người cha nuôi cũng là thầy giáo gả con gái của mình là Hoàng Thị Loan làm vợ. Được gia đình và người vợ trẻ động viên, cùng với ý chí của mình, ông cử Sắc đã tiếp tục tham dự các kỳ thi Hội của Triều đình nhưng không đỗ, đến kỳ thi Hội lần thứ 3 ông mới đỗ Phó Bảng (1901). Với phẩm chất liêm khiết của một nhà nho, trong cuộc sống cụ Sắc luôn dạy dỗ con cái luôn có ý thức lao động, học tập để hiểu “đạo lý làm người”. Sau khi đỗ Phó Bảng (1901), bị Triều đình phong kiến thúc ép nhiều lần, buộc cụ phải ra làm quan, nhưng bất hợp tác với bọn tay sai đế quốc. Với quan điểm của mình cụ Sắc thường nói “Quan trường thị nô lệ trung chi nô lệ, hựu nô lệ” (nghĩa là: Quan trường là nô lệ trong những người nô lệ, lại càng nô lệ hơn). Vốn có lòng yêu nước, khẳng khái, cụ thường chống đối bọn quan trường và thực dân Pháp xâm lược. Vì vậy, sau một thời gian làm quan rất ngắn, cụ bị chúng cách chức. Cụ vào Nam Bộ làm thầy thuốc giúp dân nghèo, sống cuộc đời thanh bạch cho đến lúc qua đời (1929), được nhân dân mến mộ và thương tiếc. Thi hài và lăng mộ yên nghỉ của cụ hiện nằm tại tỉnh Đồng Tháp. Thân mẫu của Chủ tịch Hồ Chí Minh là bà Hoàng Thị Loan (1868 - 1901), một người phụ nữ hiền hậu, đảm đang, yêu chồng thương con hết mực, chịu khó lao động, bà làm ruộng và dệt vải để nuôi dạy con cái. Bằng lao động, bằng cả tấm lòng yêu chồng, thương con, bà Hoàng Thị Loan đã hy sinh tất cả vì chồng con và chính bà đã vun đắp nên cuộc đời sự nghiệp đẹp đẽ cho cả gia đình. Nhưng cũng vì cuộc sống cơ cực, lao động vất vả, quá sức, ngặt nghèo, thiếu thốn... Bà đã trút hơi thở cuối cùng vào một ngày ảm đạm trên Kinh thành Huế ở cái tuổi 33 (10/02/1901) để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, người thân, bà con lối xóm. Khi Bà qua đời, không có người thân bên cạnh, chỉ có cậu Cung (Bác Hồ) tuổi mới lên 10 và em bé Xin đang khát sữa. Được bà con, bạn bè đùm bọc, giúp đỡ, thi hài Bà Loan được đưa lên an táng tại núi Tam Tầng, xứ Huế.
       
    b_hong_th_loan_mau_than_bac_ho_01.Ảnh chụp tranh: Bà Hoàng Thị Loan mẫu thân Bác Hồ
     


    Đến năm 1922, hài cốt của bà được bà Thanh (con gái của Bà ) đưa về an táng tại quê nhà (làng Kim Liên - Nam Đàn) và năm 1942, hài cốt Bà được đưa lên núi Đại Huệ. Năm 1984, lăng mộ Bà Loan được xây dựng khang trang, đẹp đẽ tương xứng với công lao của người mẹ có công sinh thành, nuôi dưỡng Chủ tịch Hồ Chí Minh.

    Chị cả của Chủ tịch Hồ Chí Minh là bà Nguyễn Thị Thanh (1884 - 1954) còn gọi là Bạch Liên và anh cả của Người là Nguyễn Sinh Khiêm, tức Nguyễn Tất Đạt (1888 - 1950). Cả hai người đều có chí hướng tiến bộ, yêu nước, thương người và tích cực tham gia các phong trào chống Pháp, đã nhiều lần bị thực dân Pháp kết án tù đày.

    Nhưng nhờ sự giáo dục của gia đình, cả bà Thanh và ông Cả Khiêm đều không màng danh lợi, hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình cho sự nghiệp cứu dân, cứu nước, trở thành tấm gương đáng kính cho bà con nhân dân về sự cao cả, nghĩa khí và lòng vị tha.

    Chủ tịch Hồ Chí Minh là người con thứ 3 trong gia đình, thuở nhỏ là một cậu bé thông minh hiếu động, ham học hỏi... Được sự chăm sóc dạy bảo cẩn thận của bố mẹ, tuổi trẻ Nguyễn Sinh Cung đã có dịp học hỏi, giao du, được nghe những buổi đàm luận của các bậc nho sỹ tiến bộ, cũng như đã chứng kiến tận mắt những cảnh đời ngang trái trong bối cảnh xã hội đầy rối ren ... tất cả những điều đó đã góp phần giáo dục, sớm hình thành trong Người lòng yêu nước thương dân.

    ch_tch_h_ch_minh_bo_co_ti_qh_kho_i_k_hp_th_5_20.9.1955_01.
     

    Chủ tịch Hồ Chí Minh báo cáo tại QH khoá I, kỳ họp thứ 5, 20/9/1955

    Lớn lên giữa lúc phong trào Cần Vương chống Pháp nổ ra, mà tiêu biểu là các phong trào và cuộc khởi nghĩa như: Hương Khê do Phan Đình Phùng lãnh đạo, khởi nghĩa Yên Thế của cụ Đề Thám, phong trào Đông Du của Phan Bội Châu, phong trào cải cách của Phan Châu Trinh hay phong trào chống thuế của nông dân Trung Kỳ... đã ảnh hưởng sâu sắc đối với Người, nhất là trong thời gian Người ở Huế, học ở trường Pháp - Việt Đông Ba và trường Quốc Học Huế. Từ những nhận thức trên, giúp Người sớm có ý chí đánh đuổi thực dân Pháp.

    Mặc dù các cuộc khởi nghĩa và phong trào yêu nước trên lần lượt đi đến thất bại do sự hạn chế của thời cuộc cũng như nhiều yếu tố tác động khác, nhưng Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn rất khâm phục và coi trọng vai trò của các cụ. Cũng từ đây đã giúp cho Người nhìn nhận rõ vấn đề, muốn chiến thắng kẻ thù không nên đi theo con đường của các cụ vạch ra. Người thường mơ đến một chân trời mới.

    Cũng từ đó Người suy nghĩ rồi quyết định sang phương Tây, nơi có tư tưởng tự do, dân chủ và khoa học kỹ thuật hiện đại đang hấp dẫn Người.

    Sau vụ tham gia phong trào chống thuế ở trường Quốc Học vào mùa hè 1908, Nguyễn Tất Thành thôi học, rời Huế đi dần vào phía Nam để tìm cách sang phương Tây. Trên hành trình ấy Người dừng lại ở Phan Thiết và dạy học trong thời gian ngắn tại trường Dục Thanh. Một thời gian sau, Nguyễn Tất Thành vào Sài Gòn bắt liên lạc, chờ cơ hội để thực hiện hoài bão của mình.

    HOÀ MÌNH VÀO PHONG TRÀO CÔNG NHÂN QUỐC TẾ, CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH TÌM THẤY CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG ĐÚNG ĐẮN CHO
    NHÂN DÂN VIỆT NAM (1911 - 1920)

    Sau một thời gian ngắn ở Sài Gòn, ngày 05/06/1911, lấy tên là Văn Ba, Nguyễn Tất Thành rời xa Tổ quốc Việt Nam thân yêu trên chiếc tàu buôn Đô Đốc Latút Sơ Tơrêvilơ (Amiral Latouche Trêville) thuộc hãng Sác giơ Rêuyni của Pháp bằng công việc làm phụ bếp trên chuyến tàu. Trên hành trình này Người không chỉ dừng lại ở Pháp và còn đi đến rất nhiều nơi: Châu Âu, Châu Phi, Châu Mỹ... Với lòng yêu nước nồng nàn và căm thù bọn thực dân xâm lược, Người kiên trì chịu đựng mọi gian khổ, khó khăn, Người đã được chứng kiến và suy nghĩ nhiều về những điều mắt thấy tai nghe, mong sao thực hiện được hoài bão cao cả của mình.

    ben_cang_nha_rong_noi_bac_ho_ra_di_tim_duong_cuu_nuoc_01.

     

    Bến cảng Nhà Rồng nơi Bác ra đi tìm đường cứu nước 05/06/1911

    Trải qua những năm tháng lăn lộn trong quần chúng lao động ở nhiều nước trên thế giới, Nguyễn Tất Thành đã thấy rõ cảnh bất công, tàn bạo của xã hội tư bản. Người vô cùng xúc động trước cảnh sống cùng khổ của lớp người lao động ở các nước và Người đã rút ra kết luận “Dù màu da có khác nhau trên đời này chỉ có hai giống người: giống người bóc lột và giống người bị bóc lột. Mà cũng chỉ có một tình hữu ái mà thôi; tình hữu ái vô sản”. Trong quá trình lao động, học tập và đấu tranh cách mạng, từ một thanh niên yêu nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành một công nhân và tình yêu Tổ quốc của Người càng sâu sắc. Đây có thể xem là một bước chuyển lớn trong nhận thức của Người.
    Giữa lúc đó cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất đang diễn ra ác liệt, tình hình Đông Dương đang có những biến động. Ngày 03/12/1917 Nguyễn Tất Thành từ Anh trở lại Pháp để có điều kiện hoạt động trực tiếp trong phong trào Việt Kiều và phong trào công nhân Pháp. Trở lại Pháp, lúc đầu Người sống ở phố Sarônnơ, sau đó đến ở ngôi nhà số 6 Vila đờ Gôbơlanh và nhà số 9 ngõ Công Poanh, quận 17 Paris. Cuộc sống của Người gặp nhiều khó khăn, vừa hoạt động chính trị, vừa phải làm thuê để kiếm sống, nhưng Người vẫn luôn lạc quan, hăng hái học tập, hoạt động.

    Được sự giúp đỡ nhiệt tình của một số Đảng viên tiên tiến của Đảng xã hội Pháp, cuối năm 1918 Người gia nhập Đảng xã hội Pháp (đây là chính Đảng lớn nhất lúc bấy giờ ở Pháp). Lúc này cách mạng XHCN tháng Mười Nga thành công làm chấn động cả thế giới. Như tiếng sấm mùa xuân, cách mạng tháng Mười đã thức tỉnh giai cấp công nhân, nhân dân lao động các dân tộc bị áp bức trên thế giới vùng dậy đấu tranh. Nó đã mở ra một thời đại mới trong lịch sử loài người. Cách mạng tháng Mười Nga có ảnh hưởng quyết định đối với cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Người quyết tâm đi theo con đường cách mạng của Lê Nin.

    Tháng 11/1918, chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc. Đầu năm 1919 các nước đế quốc thắng trận họp hội nghị Véc Xây nhằm chia lại thị trường thế giới. Thay mặt những người Việt Nam yêu nước ở Pháp và lấy tên là Nguyễn Ái Quốc, Người gửi đến Hội nghị bản yêu sách nổi tiếng của nhân dân An Nam đòi chính phủ Pháp thừa nhận quyền tự do dân chủ và quyền bình đẳng của dân tộc Việt Nam. Đây chính là lời nói chính nghĩa của đại biểu đầu tiên cho phong trào giải phóng dân tộc Việt Nam trên diễn đàn thế giới.

    Sau cách mạng tháng Mười Nga, phong trào cộng sản và công nhân quốc tế phát triển mạnh. Đầu năm 1919 Lê Nin và những người theo Chủ nghĩa Mác đã họp hội nghị ở Mátxcơva để thành lập quốc tế cộng sản (Quốc tế III). Sự ra đời của Quốc tế cộng sản đánh dấu sự thắng lợi vĩ đại của phong trào cách mạng thế giới.

    Giữa lúc ấy, Sơ thảo lần thứ nhất Luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa của Lê Nin đến với Người. Được sự giúp đỡ của nhiều đồng chí cách mạng Pháp, Người càng thấy rõ hơn Quốc tế thứ ba và luận cương của Lê Nin thật sự đáp ứng nguyện vọng tha thiết nhất của Người là độc lập cho Tổ quốc - hạnh phúc cho nhân dân. Từ Luận cương của Lê Nin, Người đã tìm thấy phương hướng, đường lối cơ bản của phong trào cách mạng giải phóng dân tộc trong đó có cách mạng Việt Nam, Luận cương đã làm cho Người vui mừng, sung sướng đến phát khóc. Từ đó Người hoàn toàn tin tưởng theo Lê Nin và Quốc tế III.

    bac_ho_tai_dh_tua_-_phap.

    Toàn cảnh đại hội Tua-Pháp (12/1920)

     

    Đại hội Đại biểu lần thứ 18 của Đảng xã hội Pháp họp từ ngày 25 đến 30/12/1920 tại Tour (Pháp) đã tranh luận gây gắt về việc gia nhập Quốc tế III hay ở lại Quốc tế II. Là đại biểu chính thức và duy nhất ở các nước thuộc địa, cũng là người Việt Nam đầu tiên tham dự Đại hội, Người đã trình bày bản tham luận tố cáo những tội ác tày trời của thực dân Pháp ở Đông Dương, kêu gọi những người cách mạng chân chính Pháp hoạt động một cách thiết thực để ủng hộ cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam và các thuộc địa khác. Tại Đại hội lịch sử này, Nguyễn Ái Quốc đứng hẳn về Quốc tế thứ III, bỏ phiếu gia nhập Quốc tế cộng sản và trở thành một trong những người đầu tiên sáng lập Đảng cộng sản Pháp, đồng thời là người cộng sản Việt Nam đầu tiên. Điều đó đánh dấu bước chuyển biến quyết định, bước nhảy vọt, thay đổi về chất trong nhận thức tư tưởng và lập trường chính trị của Người. Từ đó Người đã tìm được con đường cách mạng đúng đắn cho nhân dân Việt Nam “Con đường kết hợp đấu tranh giai cấp với đấu tranh dân tộc; kết hợp độc lập dân tộc với CNXH; kết hợp tinh thần yêu nước chân chính với Chủ nghĩa Quốc tế vô sản”.

    Trong quá trình đi tìm con đường cách mạng cho nhân dân Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã suy nghĩ, có khả năng điều tra, nghiên cứu sâu sắc và nhạy bén trước thời cuộc. Người đã trải qua quá trình dày công học tập, rèn luyện, đấu tranh trong phong trào công nhân Quốc tế và phong trào giải phóng dân tộc. Vừa học tập lý luận, vừa làm công tác thực tế, từng bước Người rút ra những kết luận quan trọng, đề lên thành nguyên tắc trong hoạt động. Đúng như sau này Người đã nói “từng bước một, trong các cuộc đấu tranh, vừa nghiên cứu lý luận Mác - Lê Nin, vừa làm công tác thực tế, dần dần tôi hiểu được rằng chỉ có chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ”.

    CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH ĐẤU TRANH ĐỂ THỰC HIỆN ĐƯỜNG LỐI CỦA LÊ NIN VỀ VẤN ĐỀ DÂN TỘC VÀ THUỘC ĐỊA (1920-1924)

    Dưới ánh sáng của Nghị quyết Quốc tế cộng sản và sơ thảo luận cương của Lê Nin, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận thấy cần phải xúc tiến, đẩy mạnh công tác tuyên truyền và tổ chức mới thúc đẩy được phong trào cách mạng ở các nước thuộc địa, trong đó có Việt Nam. Với tinh thần cách mạng tấn công, chủ động thời cơ cách mạng và tin tưởng cách mạng Đông Dương sẽ bùng nổ, Người nhấn mạnh “Người Đông Dương đang che dấu một cái gì đang sục sôi, đang gầm thét và khi thời cơ đến, nó sẽ bùng nổ mãnh liệt. Những người tiên phong phải thúc đẩy cho thời cơ mau đến. Sự tàn bạo của chủ nghĩa tư bản đã chuẩn bị đất, chủ nghĩa xã hội chỉ việc gieo hạt giống giải phóng”.

    ngi_nh_s_9_ng_cng_pong_pari_ni_h_ch_tch__t_nm_1920_n_1923_01.
     

    Ngôi nhà số 9 Ngõ Công Poăng (Pari) nơi Hồ Chủ tịch ở từ năm 1920 đến 1923

    Để tăng cường công tác tổ chức và lãnh đạo phong trào đấu tranh cách mạng ở các nước thuộc địa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tham gia sáng lập “Hội Liên Hiệp thuộc địa” và trở thành người lãnh đạo xuất sắc của Hội. Hội Liên Hiệp thuộc địa Hội là tổ chức tập hợp tất cả các người yêu nước ở các thuộc địa với mục đích là để giải phóng những dân tộc thuộc địa. Hội đã ra tuyên ngôn do Nguyễn Ái Quốc khởi thảo, thông qua điều lệ và lời kêu gọi, bước đầu đã tuyên truyền chủ nghĩa Mác Lê Nin vào các nước thuộc địa, thức tỉnh nhân dân đang đứng lên đấu tranh giải phóng.

    Hội Liên Hiệp thuộc địa ra đời là một sự kiện chính trị quan trọng đối với các dân tộc bị áp bức. Đó là một sáng kiến lớn qóp phần to lớn vào việc thực hiện khẩu hiệu chiến lược của Lê Nin “Vô sản tất cả các nước và các dân tộc bị áp bức đoàn kết lại”.

    Để đẩy mạnh công tác tuyên truyền và vận động cách mạng, năm 1922, Hội cho xuất bản tờ báo “Le Paria” (Người cùng khổ). Đó là tiếng nói chính nghĩa của giai cấp vô sản và nhân dân lao động bị áp bức mà Nguyễn Ái Quốc là linh hồn của tờ báo. Việc xuất bản báo “Le Paria” là “Một vố đánh vào đầu bọn thực dân” và cũng là “Một luồng gió mới thổi đến nhân dân các nước bị áp bức”. Mặc dù bị chính quyền thực dân tìm cách ngăn cấm, báo Người cùng khổ vẫn được bí mật chuyển đến các nước thuộc địa. Nhờ tờ báo ấy của Nguyễn Ái Quốc mà nhiều người Việt Nam yêu nước thấy rõ hơn tội ác của thực dân Pháp và bước đầu hiểu được cách mạng tháng Mười Nga và đường lối của Lê Nin.

    Đến đầu năm 1923, Nguyễn Ái Quốc tiếp tục chủ trương xuất bản báo “Việt Nam hồn” bằng tiếng Việt để giác ngộ lòng yêu nước cho Việt Kiều ở Pháp và kêu gọi đồng bào nổi dậy đấu tranh chống chế độ thực dân Pháp. Thời gian này Người còn viết nhiều bài cho báo Nhân đạo, báo Đời sống Công nhân ..., đặc biệt Người đã viết tác phẩm nổi tiếng “Bản án chế độ thực dân Pháp” tố cáo tội ác của thực dân Pháp ở Đông Dương và Việt Nam, đồng thời nêu lên những luận điểm cơ bản về vấn đề dân tộc và thuộc địa. Cũng trong thời gian này, Nguyễn Ái Quốc đã viết một số truyện ngắn, ký và kịch nhằm phục vụ cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân. Tác phẩm kịch “Con Rồng tre” của Người đã phản ánh vấn đề thời sự nóng hổi trong cuộc đấu tranh chống Đế quốc và bọn tay sai bán nước.

    nguyn_i_quc_ti_h_v_quc_t_cng_sn_matxcva_nm_1924_01.

    Đ/c Nguyễn Ái Quốc tại ĐH V Quốc tế cộng sản Matxcơva năm 1924

     

    Khoảng cuối tháng 06/1923 được sự giúp đỡ của những người cộng sản, Nguyễn Ái Quốc đã vượt qua rào cản bao vây của Đế quốc để đến Liên Xô dự Đại hội V Quốc tế cộng sản. Đây là lần đầu tiên Người đến Liên Xô - quê hương cách mạng tháng Mười, đó là những ngày tháng đáng nhớ nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình. Đến với nước Nga Xô Viết, Người đã đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều giới đồng bào và để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng bè bạn Quốc tế. Trong đó một nhà thơ đã viết “Từ Nguyễn Ái Quốc toả ra một nền văn hoá, không phải văn hoá Châu Âu, mà có lẽ là nền văn hoá của tương lai”

    Sau một thời gian chuẩn bị, Đại hội Quốc tế cộng sản lần thứ V đã họp từ ngày 17/06 đến ngày 08/07/1924 tại Mátxcơva. Nguyễn Ái Quốc tham dự Đại hội và đã có bài phát biểu quan trọng, trình bày lập trường, quan điểm của mình về cách mạng thuộc địa. Bằng cách lập luận chắc chắn và đưa ra những con số thống kê cụ thể, Người đã phân tích tình hình, đặc điểm xã hội của các nước thuộc địa, khẩn thiết đề nghị Quốc tế cộng sản và các Đảng cộng sản có đường lối chiến lược, sách lược và biện pháp thích hợp để thúc đẩy phong trào ở các nước tiến lên một cách vững chắc.

    Có thể nói, từ Đại hội Tua đến Đại hội V Quốc tế cộng sản (1920 - 1924) Nguyễn Ái Quốc không chỉ là người mở đường cho cách mạng Việt Nam, mà còn tham gia đóng góp tích cực vào phong trào cộng sản và chủ nghĩa Quốc tế và phong trào giải phóng dân tộc. Người đã góp phần to lớn vào việc xây dựng phong trào cách mạng ở các nước thuộc địa.

    CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH XÚC TIẾN VIỆC CHUẨN BỊ THÀNH LẬP ĐẢNG CỦA GIAI CẤP CÔNG NHÂN VIỆT NAM VÀ GÓP PHẦN QUAN TRỌNG VÀO PHONG TRÀO CÁCH MẠNG THẾ GIỚI (1924 - 1930)

    Sau chiến tranh thế giới lần thứ nhất, phong trào yêu nước của nhân dân ta phát triển mạnh mẽ, đòi hỏi sự lãnh đạo đúng đắn của một Đảng chân chính của giai cấp vô sản. Trước tình hình đó, sau một thời gian ở lại Liên Xô để nghiên cứu chế độ Xô Viết và kinh nghiệm xây dựng Đảng theo nguyên lý chủ nghĩa Mác Lê Nin, Nguyễn Ái Quốc đã về gần Việt Nam để xúc tiến việc chuẩn bị thành lập Đảng.

    Cuối năm 1924, Nguyễn Ái Quốc về đến Quảng Châu (Trung Quốc) với nhiều tên gọi như Vương, Lý Thụy. Việc đầu tiên của Người là tìm cách bắt mối liên lạc với các tổ chức cách mạng như: Tâm Tâm Xã, Việt Nam Quốc Dân Đảng... sau đó Người chọn số thanh niên yêu nước trong các tổ chức cách mạng nói trên và một số thanh niên khác ở trong nước, mở trường huấn luyện chính trị nhằm đào tạo họ trở thành những cán bộ cách mạng để đưa họ về nước hoạt động trong phong trào công nhân (trường chính trị này mở được 10 khoá gồm 200 học viên), trong đó có những học viên tiêu biểu như: Trần Phú, Lê Hồng Phong, Ngô Gia Tự... Bên cạnh đó Người còn lựa chọn một số cán bộ gửi sang Mátxcơva học tập lý luận ở trường Đại học Phương Đông và số khác vào học trường quân sự Hoàng Phố (Trung Quốc). Việc Chủ tịch Hồ Chí Minh về Quảng Châu mở trường huấn luyện chính trị có ý nghĩa rất to lớn. Người đã đào tạo cho cách mạng Việt Nam những lớp cán bộ đầu tiên đi theo đường lối chủ nghĩa Mác Lê Nin và góp phần quan trọng vào việc thành lập Đảng ta. Bởi theo Người “Không có lý luận cách mạng thì không có phong trào cách mạng, chỉ có Đảng nào có lý luận tiên phong hướng dẫn mới có thể làm tròn vai trò chiến sĩ tiên phong”.

    bo_thanh_nin_do_nguyn_i_quc_sng_lp_nm_1925_01.

     

    Báo Thanh Niên do Nguyễn Ái Quốc sáng lập năm 1925

    Để làm cơ sở cho việc thành lập Đảng cộng sản Việt Nam, tháng 06/1925 cũng tại Quảng Châu, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sáng lập Việt Nam Thanh niên cách mạng đồng chí hội (Hội Việt Nam thanh niên) là một tổ chức tiền thân của Đảng. Khi thành lập Hội đã thông qua Điều lệ vắn tắt và Chương trình hoạt động của Hội. Tôn chỉ, mục đích của Hội được thể hiện trong cuốn “ Đường Cách Mệnh”. Nhờ sự chỉ đạo, giáo dục của Chủ tịch Hồ Chí Minh về chủ nghĩa Mác Lê Nin, đường lối và phương pháp cách mạng, về đạo đức cách mạng.

    Được rèn luyện trong phong trào đấu tranh của quần chúng nên hầu hết các cán bộ Hội Việt Nam cách mạng thanh niên đã đóng vai trò lịch sử cực kỳ quan trọng trong việc chuẩn bị về chính trị, tư tưởng và tổ chức cho sự ra đời của Đảng. Đồng thời để tuyên truyền tôn chỉ, mục đích của Hội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cho ra đời tờ báo Thanh niên, mở đầu cho sự nghiệp báo chí cách mạng Việt Nam.

    Trong khi chuẩn bị thành lập Đảng của giai cấp công nhân Việt Nam, năm 1926 tại Quảng Châu, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tổ chức nhóm thiếu niên tiền phong đầu tiên, nhằm đào tạo các em trở thành những chiến sĩ cách mạng tương lai. Nhóm này gồm 8 em, trong đó có Lý Tự Trọng, sau này là người đoàn viên đầu tiên của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.

    Từ cuối năm 1924 đến đầu năm 1930, Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa đào tạo cán bộ cho cách mạng Việt Nam, xúc tiến việc chuẩn bị thành lập Đảng cộng sản Việt Nam, vừa góp phần rất quan trọng vào việc đào tạo cán bộ và xây dựng phong trào cách mạng ở một số nước Châu Á.

    Vào cuối mùa thu năm 1929, đang hoạt động ở Thái Lan được nghe báo cáo về tình hình mâu thuẫn giữa các tổ chức cộng sản ở Việt Nam, được sự uỷ nhiệm của Quốc tế cộng sản, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở lại Hồng Kông triệu tập Hội nghị đại biểu các tổ chức cộng sản để thống nhất tổ chức, thành lập đảng cộng sản Việt Nam.

    Dưới sự chủ toạ của Người, Hội nghị đã họp từ ngày mồng 3 đến ngày mồng 7 tháng 2 năm 1930 trong căn phòng hẹp của một người công nhân ở Cửu Long (gần Hồng Kông). Sau 5 ngày làm việc khẩn trương trong hoàn cảnh bí mật, Hội nghị đã thống nhất các tổ chức cộng sản để thành lập một Đảng cộng sản chân chính duy nhất ở Việt Nam lấy tên là: Đảng cộng sản Việt Nam. Hội nghị đã thông qua các văn kiện: Chánh cương vắn tắt, sách lược vắn tắt, điều lệ vắn tắt của Đảng và lời kêu gọi do Hồ Chủ tịch soạn thảo.

    Nhân dịp thành lập Đảng, Hồ Chí Minh thay mặt Quốc tế cộng sản và Đảng cộng sản Việt Nam đã ra lời kêu gọi gửi công nhân, nông dân, binh lính, thanh niên, học sinh và đồng bào bị áp bức: “Đảng cộng sản Việt Nam đã được thành lập. Đó là Đảng của giai cấp công nhân. Đảng sẽ dìu dắt giai cấp vô sản lãnh đạo cách mạng An Nam đấu tranh nhằm giải phóng cho toàn thể anh chị em bị áp bức, bóc lột của chúng ta. Từ nay anh chị em chúng ta phải gia nhập Đảng, ủng hộ Đảng và đi theo Đảng”.

    Có thể nói Hội nghị thành lập Đảng là một bước ngoặt vô cùng quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam. Nó chứng tỏ rằng giai cấp vô sản nước ta đã trưởng thành và đủ sức lãnh đạo cách mạng. Sự ra đời của Đảng là một tất yếu lịch sử do điều kiện trong nước và thế giới lúc ấy quyết định. Đồng thời đó là kết quả rực rỡ của một quá trình hoạt động sôi nổi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Người đã phấn đấu kiên cường trong phong trào công nhân quốc tế và phong trào giải phóng dân tộc, kiên trì học tập, tìm tòi nghiên cứu và rèn luyện. Đó là một kết quả to lớn của gần 10 năm chuẩn bị rất công phu và đầy đủ của Người về các mặt tư tưởng, chính trị và tổ chức.

    TỪ NƯỚC NGOÀI, CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH CHỈ ĐẠO CÁCH MẠNG TRONG NƯỚC (1930 - 1940)

    Sau khi thành lập Đảng cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã rời Trung Quốc đi đến một số nước ở Đông Nam Á như Thái Lan, Malaysia... để làm nhiệm vụ quốc tế.

    Để tăng cường lãnh đạo phong trào cách mạng đang sôi sục trong cả nước, tháng 10 năm 1930 tại Hồng Kông, Hội nghị lần thứ nhất Ban chấp hành trung ương Đảng đã họp, nhằm thảo luận và thông qua “Luận cương cách mạng tư sản dân quyền” do đồng chí Trần Phú, một trong những người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh khởi thảo.

    xo_viet_ngh_tinh.

     

    Tranh: Xô Viết Nghệ Tĩnh - Cuộc tổng diễn tập đầu tiên của Đảng cộng sản Đông Dương

    Sau Hội nghị lần thứ nhất của BCH Trung ương Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh báo cáo với Quốc tế cộng sản về những nghị quyết của Hội nghị. Người ở lại Hồng Kông, theo dõi sát và kịp thời động viên cao trào cách mạng Xô Viết Nghệ Tĩnh đang diễn ra ở Việt Nam.

    Ngày 13/02/1931 với bí danh Victor, Người gửi lên BCH Quốc tế cộng sản bản báo cáo nhan đề “Nghệ Tĩnh đỏ”. Người đã nhận định: “Nhân dân đói khát và nơi ăn, chốn ở rất khổ sở, sưu thuế nặng nề và nạn áp bức xã hội, chính trị đã làm cho cảnh ngộ của họ càng cùng cực hơn”.

    Trong những năm 1930 - 1931 Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ động viên cao trào Xô Viết Nghệ Tĩnh mà còn góp ý kiến cụ thể với Trung ương Đảng để chỉ đạo thực hiện tốt đường lối của Đảng.

    Trong khi cùng Trung ương Đảng lãnh đạo cách mạng trong nước, lúc ấy với cương vị là uỷ viên Ban Phương Đông của Quốc tế cộng sản, phụ trách cục Phương Nam, Người vẫn tiếp tục tham gia xây dựng phong trào cách mạng các nước Đông Nam Á.

    Hoảng sợ trước cao trào cách mạng 30 - 31 và ảnh hưởng hoạt động của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với các nước Đông Nam Á. Tháng 6/1931, Đế quốc Anh đã bắt giam Người (có tên là Tống Văn Sơ) một cách trái phép tại Hồng Kông.

    Được tin Hồ Chí Minh bị bắt, Liên đoàn chống chủ nghĩa đế quốc, ủng hộ nền độc lập dân tộc đã kịp thời ra tuyên bố phản đối chính phủ Anh và đòi trả lại tự do cho Người. Luật sư Lô dơ bai đã đưa vấn đề ra công khai và nhận gắng sức bào chữa cho Người. Do tinh thần kiên định của mình, được Quốc tế Cứu tế đỏ thuê luật sư và luật sư Lô dơ bai vì kính phục Người đã hết lòng giúp đỡ, toà án Hồng Kông và hội đồng nhà vua Anh buộc phải tuyên bố xoá án cho Người. Mùa xuân 1933, Người ra khỏi nhà lao của đế quốc Anh, rời Hồng Kông đi Ma Cao và một số nước khác. Sau khi bắt được liên lạc với Quốc tế cộng sản, mùa xuân 1934, Người xuống tàu thuỷ Liên Xô rời Thượng Hải sang Liên Xô.

    nh_t_victoria_ni_ch_tch_h_ch_minh_b_giam_gi.

    Nhà tù Victoria nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh bị giam giữ

     

    Ngày 01/10/1934, theo sự giới thiệu của Ban Chấp hành Quốc tế cộng sản, lấy tên là Li Nốp, Người vào học trường Quốc tế Lênin, là một trường Đảng cao cấp chuyên đào tạo cán bộ lãnh đạo cho các Đảng cộng sản và công nhân thế giới. Tiếp theo đó Người vào học ở viện nghiên cứu sinh ban Sử của Viện nghiên cứu các vấn đề dân tộc và thuộc địa của Quốc tế cộng sản.

    Tháng 7 năm 1935, đoàn đại biểu chính thức của Đảng ta do đồng chí Lê Hồng Phong dẫn đầu đã dự Đại hội lần VII của Quốc tế cộng sản họp ở Matxcơva. Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc ấy lấy tên là Lin, tham dự Đại hội với tư cách là đại biểu Phương Đông, Người đã tích cực tham gia thảo luận, đóng góp nhiều ý kiến cho Đại hội. Đồng thời Người cũng đem hết tinh thần, trách nhiệm và khả năng của mình giúp đỡ đoàn đại biểu của Đảng ta hoàn thành tốt nhiệm vụ.

    Khoảng cuối năm 1938, Chủ tịch Hồ Chí Minh đến Trung Quốc để tìm đường về nước. Bởi trong khi làm nhiệm vụ quốc tế, Người vẫn luôn quan tâm đến cách mạng Việt Nam. Nhờ có sự lãnh đạo đúng đắn của Chủ tịch Hồ Chí Minh và của Đảng ta, phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân đòi cải thiên đời sống đã lôi cuốn và giáo dục ý thức chính trị cho hàng triệu người. Uy tín của Đảng và Hồ Chí Minh được mở rộng và ăn sâu trong quần chúng nhân dân ta..

    CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VỀ NƯỚC CÙNG TRUNG ƯƠNG ĐẢNG TRỰC TIẾP LÃNH ĐẠO CUỘC VẬN ĐỘNG GIẢI PHÓNG DÂN TỘC VÀ
    CÁCH MẠNG THÁNG TÁM (1940 - 1945)

    Đầu năm 1940 với các bí danh “Hồ Quang”, “Đồng chí Trần”, “Đồng chí Vương” Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở về đến Côn Minh (Trung Quốc) để bắt liên lạc với Trung ương Đảng ta và chuẩn bị điều kiện để về nước hoạt động.

    Tháng 6/1940 phát xít Đức tấn công nước Pháp. Chính phủ tư sản Pháp đầu hàng, bọn thực dân Pháp ở Đông Dương hoang mang. Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận định đó là thời cơ bắt đầu có lợi cho cách mạng Việt Nam. Lúc bấy giờ Người đang công tác ở Quế Lâm nhưng vẫn tính đến việc xây dựng khu căn cứ ở Cao Bằng. Người đã chỉ thị cho một số cán bộ của Đảng đang hoạt động ở Trung Quốc phải gấp rút về nước chuẩn bị lực lượng, đón thời cơ, giành chính quyền.

    pac_bo__bin_gii_cao_bng.
     

    Nguyễn Ái Quốc về nước tại Biên giới Cao Bằng tháng 02/1941

    Tháng 9 năm 1940, phát xít Nhật xâm chiếm Đông Dương, Pháp dâng Đông Dương cho Nhật, đẩy nhân dân Việt Nam đến cảnh “Một cổ hai tròng”, nhân dân Việt Nam quyết vùng lên chống bọn phát xít. Tháng 11 năm 1940, Trung ương Đảng họp hội nghị lần thứ VII, xác định kẻ thù trước mắt là phát xít Nhật - Pháp và đề ra nhiệm vụ chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền, thành lập Mặt trận dân tộc thống nhất chống Pháp, Nhật.

    Ngày 28-1-1941, sau hơn 30 năm bôn ba hoạt động ở nước ngoài, Chủ tịch Hồ Chí Minh về đến Tổ quốc. Ngày mồng 8/2 năm đó, một số cán bộ tỉnh Cao Bằng thay mặt nhân dân cả nước hân hoan đón Người về Pắc Pó. Những ngày ở Pắc Pó cuộc sống của Người gặp vô vàn gian khổ, khó khăn. Năm đó Người đã 50 tuổi, để bảo vệ sức khoẻ cho Người, cán bộ và nhân dân Hà Quảng đã làm cho Người một cái lán nhỏ bên suối Khuổi Nậm, cuộc sống ung dung, đạm bạc của Người được phản ánh trong bài thơ “Tức cảnh Pắc Pó” của mình:

    “Sáng ra bờ suối tối vào hang

    Cháo bẹ, rau măng vẫn sẵn sàng

    Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng

    Cuộc đời cách mạng thật là sang”

    Tháng 5/1941, thay mặt Quốc tế cộng sản, Người triệu tập và chủ trì Hội nghị lần thứ VIII của Trung ương Đảng. Hội nghị vạch rõ:” Nếu trong chiến tranh thế giới lần thứ nhất, Liên Xô, một nước xã hội chủ nghĩa ra đời, thì trong chiến tranh thế giới thứ hai này sẽ sinh ra nhiều nước XHCN khác, cách mạng nhiều nước thành công. Hội nghị xác định nhiệm vụ giải phóng dân tộc là nhiệm vụ bức thiết của cách mạng Đông Dương. Cho nên trong lúc này quyền lợi của giai cấp phục tùng quyền lợi của dân tộc. Để tập hợp đông đảo các tầng lớp nhân dân, theo sáng kiến của Hồ Chủ tịch, Hội nghị quyết định thành lập “Việt Nam độc lập đồng minh” (gọi tắt là Việt Minh) cùng các đoàn thể cứu quốc.

    Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Chủ tịch Hồ Chí Minh, hội nghị trung ương lần thứ VIII đã thành công rực rỡ và có một ý nghĩa lịch sử đặc biệt quan trọng đánh dấu một bước tiến mới của cách mạng Việt Nam và có ý nghĩa quyết định thắng lợi của cách mạng tháng Tám sau này.

    Thực hiện nghị quyết của Hội nghị lần VIII của Trung ương, ngày 19.5.1941 mặt trận Việt Minh chính thức ra đời, phất cao cờ đỏ sao vàng, kêu gọi toàn dân đánh Pháp, đuổi Nhật. Để đẩy mạnh việc tuyên truyền, cổ động và tổ chức nhân dân vào các đoàn thể cứu quốc và mặt trận Việt Minh, Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định cho xuất bản tờ báo “Việt Nam độc lập”.

    Để chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền, từ 1941 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ thị tổ chức đội tự vệ vũ trang ở Cao Bằng và tự tay biên soạn biên dịch một số tài liệu quan trọng về đấu tranh vũ trang để làm tài liệu huấn luyện cho cán bộ và quần chúng cách mạng.

    cay_da_tan_trao.

    Cây đa Tân Trào

     

    Tháng 8/1942, lấy tên là Hồ Chí Minh, Người sang Trung Quốc để liên lạc với các lực lượng cách mạng của Việt Nam ở đó. Lần này Người bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giam, giải tới, giải lui nhiều nhà tù trong vòng hơn một năm. Người đã sống những ngày đầy khó khăn, đói khát trong nhà tù của Tưởng, Trong hoàn cảnh đó, với lạc quan của người cách mạng, Người đã viết tập thơ “Nhật ký trong tù” thể hiện phần nào tinh thần, phẩm chất và đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

    Tháng 9/1943, sau khi ra khỏi tù, Người tiếp xúc với tổ chức chống Nhật, chống Pháp của người Việt Nam ở Liễu Châu, đồng thời chắp liên lạc với Đảng ta để về nước tiếp tục lãnh đạo phong trào.

    Trong tình hình mới, Người đã đề ra phương châm kết hợp hai hình thức đấu tranh chính trị và quân sự để đẩy mạnh phong trào, tạo điều kiện tiến tới khởi nghĩa giành chính quyền. Người nhấn mạnh: Muốn phát triển lực lượng vũ trang, chủ yếu phải dựa vào nhân dân, dựa vào đấu tranh chính trị của quần chúng. Chủ trương sáng suốt của Người đã tránh cho phong trào cách mạng lúc bấy giờ khỏi những tổn thất lớn.

    Ngay sau đó, Người chỉ thị thành lập đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân với nhiệm vụ chính trị quan trọng hơn quân sự, tuyên truyền trọng hơn tác chiến; thực hành vũ trang tuyên truyền, chuẩn bị cơ sở chính trị và quân sự cho cuộc khởi nghĩa sau này. Trên cơ sở các lực lượng vũ trang nhân dân đang hình thành, thực hiện chỉ thị của Người, ngày 22/12/1944 Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân được thành lập do đồng chí Võ Nguyên Giáp chỉ huy.

    Từ Hội nghị lần thứ VIII của Trung ương Đảng và nhất là từ tháng 9 năm 1944, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng với Trung ương đảng đã nhận định: Phát xít Nhật và thực dân Pháp nhất định sẽ loại trừ nhau. Đúng như lời dự đoán của Người: Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính hất cẳng Pháp khỏi Đông Dương, Thường vụ Trung ương Đảng họp mở rộng và ra bản chỉ thị quan trọng “Nhật - Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”. Đồng thời chỉ ra điều kiện của tổng khởi nghĩa đã đến lúc chín muồi.

    Trước tình hình đó, tháng 5.1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh từ Cao bằng về Tân Trào để trực tiếp chỉ đạo phong trào cả nước. Nhận định tình hình chiến tranh thế giới đã bước vào giai đoạn kết thúc, những điều kiện cho cuộc Tổng khởi nghĩa đã chín muồi. Trước tình hình khẩn trương như thế, mặc dù đang ốm nặng, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn một mực khẳng định “Lúc này thời cơ thuận lợi đã đến, dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập”.

    Theo đề nghị của Người, Hội nghị Trung ương Đảng đã họp từ 13 - 15/8/1945 và quyết định Tổng khởi nghĩa. Tiếp theo quốc dân Đại hội Tân Trào cũng được tiến hành từ 16 và 17/8/1945, dưới sự chủ toạ của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đây là lần đầu tiên đại biểu các đảng phái chính trị, các đoàn thể nhân dân, các dân tộc cả ba miền Bắc, Trung, Nam được tận mắt thấy vị lãnh tụ kính mến mà mọi tầng lớp nhân dân hằng ngưỡng mộ. Đại hội đã thiết tha kêu gọi nhân dân toàn quốc, các đoàn thể cách mạng kịp thời đứng lên, đoàn kết phấn đấu thi hành mười chính sách mặt trận Việt Minh. Đồng thời Đại hội cử ra Uỷ ban giải phóng dân tộc Việt Nam (Chính phủ lâm thời nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà) do Hồ Chí Minh làm Chủ tịch và Đại hội cũng quy định quốc kỳ, quốc ca của dân tộc.

    Ngay sau khi Đại hội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư kêu gọi đồng bào, đoàn thể cứu quốc cả nước nổi dậy giành chính quyền:”Hỡi đồng bào yêu quý!... Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc đã đến. Toàn quốc đồng bào đã đứng dậy đem sức ta mà tự giải phóng cho ta... Đồng bào hãy dũng cảm tiến lên!”.

    Theo lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, toàn dân từ Bắc chí Nam từ miền xuôi đến miền ngược, triệu người như một vùng lên Tổng khởi nghĩa giành chính quyền trong cả nước. Trong vòng 15 ngày (từ 19/8 - 25/8/1945) khởi nghĩa đã thành công trong cả nước, đánh đổ ách thống trị thực dân gần 100 năm và chế độ quân chủ chuyên chế hàng ngàn năm trên đất nước ta. Từ đây chính quyền cách mạng về tay nhân dân, người dân từ địa vị nô lệ đã đứng lên làm chủ.

    bc_h_c_tuyn_ngn_c_lp.
     

    Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập 02/09/1945

    Ngày 25-8-1945 từ chiến khu Người đã về đến Hà Nội. Được sự phân công của Thường vụ Trung ương Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bản Tuyên ngôn độc lập tại ngôi nhà 48 hàng Ngang với tinh thần phấn chấn, tự hào.

    Ngày 2-9-1945 tại quảng trường Ba Đình, trong cuộc mittin hơn 50 vạn đồng bào, thay mặt chính phủ cách mạng lâm thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập lịch sử, tuyên bố nước Việt Nam dân chủ cộng hoà ra đời, khẳng định quyền tự do độc lập của dân tộc Việt Nam. Đây là một ngày có ý nghĩa trọng đại trong đời sống chính trị, tinh thần của dân tộc Việt Nam.

    Thắng lợi của cách mạng tháng Tám đã chứng tỏ đường lối cứu nước đúng đắn của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chủ tịch Hồ Chí Minh là người góp phần quan trọng vào sự nghiệp giải phóng dân tộc và cách mạng thế giới.

    CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH LÃNH ĐẠO CUỘC ĐẤU TRANH CỦA NHÂN DÂN TA GIỮ VỮNG CHÍNH QUYỀN CÁCH MẠNG, KHÁNG CHIẾN LÂU DÀI CHỐNG THỰC DÂN PHÁP XÂM LƯỢC VÀ CAN THIỆP MỸ
    (1945 - 1954).

    Vừa mới giành được chính quyền, nhân dân ta phải đối phó với tình hình cực kỳ khó khăn, phức tạp. Nạn đói khủng khiếp do phát xít Nhật và thực dân Pháp gây ra đã làm hơn 2 triệu người chết. Kinh tế tài chính quốc gia hầu như kiệt quệ. Trong khi đó ở miền Bắc 20 vạn quân Tưởng thừa lệnh Mỹ kéo sang Việt Nam, mượn cớ tước vũ khí quân đội Nhật, kỳ thực nhằm âm mưu tiêu diệt Đảng và nhà nước ta. Đồng thời bọn phản động trong nước như Việt quốc, Việt Cách... đòi thay đổi thành phần chính phủ và đòi Chủ tịch Hồ Chí Minh phải từ chức... Còn ở miền Nam, được quân đội Anh che chở, thực dân Pháp quay trở lại đánh chiếm nước ta một lần nữa.

    Đứng trước vận mệnh nước nhà như “ngàn cân treo sợi tóc” Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhận lấy trách nhiệm nặng nề trước nhân dân:“Phận sự tôi như một người cầm lái, phải chèo chống thế nào để đưa chiếc thuyền Tổ quốc vượt khỏi những cơn sóng gió, mà an toàn đi đến bến bờ hạnh phúc của nhân dân”.

    chnh_ph_lin_hip_kc_do_ch_tch_h_ch_minh_ng_u_ra_mt_quc_dn.
     

    Chính phủ liên hiệp KC do chủ tịch Hồ Chí Minh đứng đầu ra mắt quốc dân 02/3/1946

    Ngày 03/09/1945, chủ toạ phiên họp đầu tiên của Hội đồng chính phủ, Người nêu ra 6 nhiệm vụ cấp bách cần phải giải quyết: Chống nạn đói, diệt nạn dốt, chuẩn bị tổ chức tổng tuyển cử, thực hành tiết kiệm, bài trừ mê tín dị đoan và hủ tục lạc hậu, bỏ ngay các loại thuế vô lý... Những công việc đó được chính phủ tán thành, tạo sự phấn khởi trong toàn thể nhân dân và đã đem lại nhiều kết quả tốt đẹp, tạo được niềm tin to lớn trong nhân dân.
    Ngày 02/03/1946 Quốc Hội khoá I kỳ họp đầu tiên đã bầu Người làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà và Chủ tịch Hồ Chí Minh chịu trách nhiệm trực tiếp việc biên soạn dự thảo Hiến pháp.

    Là người đứng đầu nhà nước, Người chú ý chăm sóc những thế hệ “mầm non” của đất nước. Trong thư gửi học sinh nhân dịp khai trường và thư gửi thiếu niên nhi đồng nhân dịp tết trung thu độc lập đầu tiên, Người đã giành nhiều tình thương yêu cho các cháu. Người viết: “Các em hãy nghe lời tôi, lời của một người anh lớn lúc nào cũng ân cần mong mỏi cho các em được giỏi giang.


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Hoàng Mai @ 06:34 25/03/2012
    Số lượt xem: 591
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE