Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Thèm thuồng


    Những ngày thứ bảy. Giấc ngủ vào buổi sáng sẽ được bưng từ gác xép của mình xuống giường của bố mẹ. Vì khi mặt trời chui ra khỏi tổ thì nó cũng biến cái giường của mình thành cái lò nướng.


    Thèm thuồng shopping entertainments
    ảnh minh họa

    Nếu hội cờ bạc của bố được tổ chức, và rất ít khi nó không được tổ chức vào sáng thứ bảy, thì tiếng chửi thề, tiếng vỗ đùi, tiếng quân bài nện xuống chiếu đen đét sẽ đẩy mình sang giường bên nhà bà. Nếu tiết mục nhấm nhẳng, giận hờn, cạu cọ giữa mẹ và bà không được biểu diễn thì đã có các cô quang gánh ong ỏng réo giọng vào bên trong cụ ơi mua chuối, mua na… Với chăn quấn người, gối ôm bụng, mình mắt nhắm mắt mở, chân đất lê bước sang nhà dì. Và kết cục tiếng cười khanh khách, tiếng nhí nháu của đám trẻ, cùng tiếng thuyết minh phim hoạt hình choe choé cũng sẽ tiếp tục chặt nhỏ giấc ngủ chỉ mới được thiết lập từ lúc 5, 6 giờ sáng của mình.

    Những ngày thứ bảy. 11 giờ trưa vẫn còn nằm úp. Hà Linh sẽ trèo lên người mình ngồi và cất giọng véo von, chú Dương ơi, bà bảo chú sang ăn cơm. Bà bảo chú sang ăn cơm, dậy đi chú Dương. Chú Dương ngủ nhiều thế không biết... Chỉ cần một cái đét thật mạnh vào mông nó, nhiệm vụ của con bé sẽ kết thúc và chuyển sang gào thật to khóc thật lớn. Và đến phiên mẹ mình doạ nạt, mày không sang ăn là bố mày sang bây giờ. Và nếu mình tiếp tục nhăn nhó phụng phịu giật đùng đùng trên giường thì mẹ ngọt nhạt, con ơi sang ăn đi, cả tuần mới về, gia đình cải thiện cho mày. Và tiếp tục nhấm nhẳng sẽ nhận được lời cay nghiệt, ông về ăn cơm cho con còn dọn… Nếu vẫn còn đang ấm ức vì giấc ngủ mình sẽ ăn uống rất chống đối.

    Nhận lấy phần cơm, phồng má trợn mắt thổi phù phù cho nguội rồi lấy ca nước lọc chan vào. Húp xùm xụp nhoắng cái là xong. Bà mình không hiểu ra thái độ rất chi là thái độ của mình. Bà mỉm cười bảo: Thằng này có căn tu, ngửi thấy mùi cá thịt là sợ, chỉ ăn được chay thôi. Thỉnh thoảng, bữa trưa của mình cũng được giải phóng nhanh chóng nếu mấy đứa cháu nhỏ, Đức hoặc Hà Linh phun cơm phì phì vào mặt ai đó hay nhảy nhót vì sung sướng được mình hứa hẹn cho đi chơi vào buổi chiều thế là ngã cái rầm vào giữa mâm cơm. Mâm cơm thành bãi chiến trường. Con chẳng còn lòng dạ nào mà ăn nữa mẹ ạ. Mình sẽ tót đi.

    Chiều thứ bảy. Mình thường rong xe đi mua thuốc cho bà. Khi lấy tiền mua thuốc, mình nhăn nhó cháu thèm cái này lắm, giá như cháu có được cái kia nữa… Thế là ngoài khoản ăn dôi ra do khống giá thuốc, mình còn được bà nhét cho trăm hơn trăm kém. Cũng có khi, vớ được mớ sách rẻ trên phố Cát Cụt là dốc sạch túi tiêu lẹm cả vào tiền mua thuốc. Cơn đói cào ruột vì bữa trưa qua quýt, mình hoặc sẽ lên đường Cát Dài ăn bánh đúc tàu, vào chợ Cố Đạo ăn bánh bột lọc, hoặc ăn bánh bèo ở chợ Máy Đá... Trời chập choạng tối, mình sẽ vác cái mặt vô tư vô số tội ấy trở về nhà trình diện. Sau một hồi giãi bày sự quý của chữ, sự hiếm của sách, thế nào bà cũng tặc lưỡi thông cảm để bù tiền khác mua thuốc. Và lần nào cũng kết thúc bằng một cái cười nhăn nhở khẳng định coi như cháu nợ bà nhé...

    Bữa tối thứ bảy mới thực sự là bữa ăn chính và được chờ đợi nhất trong tuần. Vì bao giờ cũng có món nem thính mua ở chợ Đổ. Mùi thơm bùi của thính gạo, độ giòn của bì lợn se nhỏ, cảm giác sần sật ngọt béo của thịt nạc thái hạt lựu trộn đều được gói lại kèm vị chát của lá sắn, lá sung giữa mùi thơm hăng của mùi tàu, rau húng chó, lại thêm rau diếp, rau muống chẻ… tất cả được cuộn tròn trong mảnh đa nem dai dai rồi chấm vào bát nước mắm chua dấm dứt, ngọt đến tận đáy họng và ngái nồng của tỏi. Và đang cay xè lưỡi vì những miếng ớt giã nhỏ ở đáy bát mà có hớp chè tươi mẹ ủ thì đúng là đời con lên tiên thật.

    Một buổi chiều, nằm trong căn phòng lộn xộn như tranh lập thể của H. tìm ra được một cuốn sách xưa cũ của H. Hesse, cuốn Tuổi trẻ thần tiên. Một truyện ký gần trăm trang kể về một lần thăm nhà sau thời gian ngông cuồng phiêu bạt của chàng thanh niên trẻ. Cẩn trọng lật từng trang sách sẫm màu với khoái cảm đau ngọt. Muốn trở về nhà, ngồi trong mâm cơm cùng bà và bố mẹ. Nếu may mắn có cả thêm các bác, các dì và mấy đứa anh chị em họ nữa. Và chắc chắn, mình sẽ không ăn vội vàng, ăn cuống cuống, ăn lấy lệ...

    Truyện ngắn củaVũ Ánh Dương


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Mai @ 00:55 13/09/2011
    Số lượt xem: 263
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE