Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > góc tâm sự >

    Nỗi lòng "nhảy việc"

    Nỗi lòng
    Cập nhật: 13/8/2009 | 8:46:26 AM
    Không ít người nhảy việc vì không đáp ứng được đòi hỏi công việc, nhưng cũng không ít người “cành cao”, đứng núi này trông núi nọ…

    Những người nhảy việc, họ tìm mọi cách từ bỏ nơi họ đã gắn bó, để đến một chỗ làm mới với những hứa hẹn tốt hơn. Nhưng, sự đời, nhảy việc cũng muôn vàn cái oái oăm…

    Đến bây giờ ngồi ngẫm lại, Hà mới thấy tiếc hùi hụi cơ quan cũ. Nhưng buổi tiệc chia tay đồng nghiệp cũ hết sức hoành tráng, khiến cô cứ gờn gợn, không dám quay về, mặc dù trưởng phòng nhân sự ở đó, vì rất trân trọng năng lực của cô đã nói: “Nếu đi chỗ khác, vẫn mệt mỏi vì tranh đấu, em có thể quay về…”.

    Hà sang chỗ mới này, cũng bởi cô luôn nghĩ mình có thể có một môi trường tốt hơn, được ưu đãi xứng đáng hơn. Cô rời bỏ nơi cũ trong sự tiếc nuối của bạn bè, ngỡ ngàng của đồng nghiệp, bởi cơ quan cũ của Hà, nhiều người ao ước cũng không vào được, trong khi cô lại nằng nặc ra đi.
    Cũng chẳng phải Hà “cành cao” gì, nhưng cô không chịu được thói hợm hĩnh của anh trưởng phòng, vẻ kiêu kì của chị thủ quỹ, và những ngọt nhạt không đúng chỗ của đồng nghiệp. Hơn nữa cô vẫn ao ước được thử sức ở một lĩnh vực mới.

    Đến cơ quan mới, trong vai trò thử việc, cô bị “nhờ khéo” làm hết việc này đến việc khác. Được vài ngày, quen người, quen việc, trò chuyện với một vài nhân viên, cô mới vỡ mộng.

    Không hào nhoáng như những lời hứa hôm phỏng vấn, cô chắc chắn cũng sẽ rơi vào “số phận” của các đồng nghiệp ở cùng một vị trí với cô, tức là không tính kinh nghiệm, mà tính lương theo ngạch bậc, mà thử việc như Hà, chỉ hưởng 80% lương.

    Tuy nhiên, nếu chấp nhận mức lương như thế, sau 2 tháng cũng chưa chắc có một mức lương cao hơn, bởi ở đây, đánh giá con người không qua năng lực làm việc mà qua ý thức, thái độ… với đồng nghiệp. Mà sự đánh giá này, tất cả qua miệng của một cô lễ tân.

    Cô lễ tân, tên Nga, cháu ruột của Tổng giám đốc, đang ở tuổi teen, nên tính tình cũng mưa nắng thất thường. Hôm nào có chuyện vui với người yêu, Nga ca hát, hớn hở với mọi người, hôm nào gặp chuyện bực mình, y như rằng Nga “đá thúng đụng nia”, chỉ khổ cho ai đó vô tình đụng chạm với Nga trong lúc cô bực mình, bởi vì sau đó, tất cả chuyện đụng chạm bằng con kiến sẽ được vẽ lên bằng con voi và đưa thẳng lên phòng Tổng giám đốc.

    Nếu như ở cơ quan cũ, những chuyện đụng chạm được ngồi lại với nhau, phân tích, bỏ qua, thì ở cơ quan mới, chẳng ai được quyền phản biện, được minh chứng cho mình, bởi phán quyết của cuối cùng thuộc về Tổng giám đốc, mà tai mắt của ông Tổng lại chính là Nga.

    Cả cơ quan mới có hơn chục nhân viên, nhưng không ai được ký hợp đồng quá 3 tháng, cái “chu kỳ 3 tháng” có thể được lặp lại, cũng có thể vĩnh viễn qua đi, nếu nhân viên đó “không có thái độ đúng mực”.

    Vì muốn nghe bằng hai tai, Hà lên thẳng phòng nhân sự để hỏi, và nhận được câu trả lời: “Đó là quyết định của trên, ai thấy phù hợp thì ở lại”. Tất nhiên, kết thúc buổi nói chuyện là lá đơn xin thôi việc của Hà…

    Chỉ trong vòng 2 năm, Hà nhảy việc đến 3 cơ quan, đến đâu Hà cũng dễ dàng được tiếp nhận, bởi cô có năng lực thật sự. Hà không bằng lòng với bất cứ sự sắp đặt, khiên cưỡng nào, cô luôn muốn “nhìn lên”, nhưng sau mỗi lần ra đi, lại có những cảm giác tiếc nuối cơ quan cũ…

    Hà đã bỏ đi quá nhiều cơ hội, chỉ bởi không chịu được những “củ chuối” nơi công sở. Nhưng, đến bây giờ cô mới thấm thía, ở đâu cũng có những bất cập, quan trọng là phải học cách phù hợp như thế nào…

    Và, niềm băn khoăn nhất của Hà bây giờ là có nên quay về cơ quan cũ?
    Theo Eva

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 22:25 14/08/2009
    Số lượt xem: 188
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE