Hân hạnh đón tiếp

1 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Những câu chuyện về BÁC >

    Người cận vệ đặc biêt.

     

    Hôm ấy, Bác Hồ ngồi vào bàn ăn cơm cùng các đồng chí bảo vệ, phục vụ. Nhìn mâm cơm thanh đạm vừa được dọn ra bàn xong, Bác cười vui rồi quay sang nói với đồng chí bảo vệ:

    - Cho Bác xin thêm đôi đũa và một cái bát nữa nhá!

    Nghe Bác nói, đồng chí bảo vệ băn khoăn. Thường thì, mỗi khi có khách dùng cơm, Bác đều cho biết trước để chuẩn bị. Sao hôm nay, Bác lại nói vậy nhỉ. Anh hỏi lại cho chắc ăn:

    - Thưa Bác. Khách hôm nay là ai hả Bác?

    Bác Hồ gật đầu mỉm cười:

    - Có mà. Hôm nay Bác cháu ta có khách đặc biệt đấy.

    Khi đã mang bát đũa đặt lên bàn ăn, anh bảo vệ còn hỏi lại:

    - Thưa Bác. Sao khách vẫn chưa đến ạ?

    Bác Hồ nhìn mọi người, điềm tĩnh:

    - Người khách đã đến thăm chúng ta từ lâu rồi nhưng các chú không biết nên không tổ chức đón tiếp đấy thôi!

    Ai cũng ngạc nhiên ngỡ ngàng khi nghe Bác nói vậy. Tuy nhiên, khi Bác bảo đưa thêm bát đũa và ngồi đợi thì chắc chắn là Người có khách thật rồi. Mọi người nhìn trước, ngó sau, thậm chí có đồng chí đi ra ngoài cổng xem khách đã đến chưa. Nhưng, vẫn không thấy bóng dáng ai xuất hiện. Ấy vậy mà Bác bảo khách đã đến. Lạ thật!

    Nhìn anh em phục vụ đang băn khoăn, Bác Hồ quay đầu, hướng mắt về phía buồng ngủ, nói to:

    - Xin mời chú Tạ Đình Đề vào xơi cơm với Bác!

    Nghe Bác nói vậy các chiến sĩ phục vụ rất ngạc nhiên. Vì theo hướng nhìn của Bác thì người khách ấy đang ở trên mái nhà nơi buồng ngủ của Bác. Mặt khác, cái tên Tạ Đình Đề này lạ hoắc, các chiến sỹ mới nghe lần đầu và không hiểu sao vị khách này lại lọt được vào bên trong khu vực cần bảo vệ, rồi còn trèo lên được cả mái nhà của Bác. Vậy thì vị khách có tên Tạ Đình Đề thật sự xuất quỷ nhập thần rồi. Hiểu được tâm trạng của các chiến sĩ phục vụ, Bác Hồ bình tĩnh, nhỏ nhẹ:

    - Đây là vị khách đặc biệt lắm, tài tình lắm. Các chú không thể đối phó được với chiêu thuật đi mây về gió của vị khách này được đâu.

    Nghe Bác nói, các chiến sĩ phục vụ dù đã qua các lớp huấn luyện đặc biệt, có dày dạn kinh nghiệm trong công tác bảo vệ cũng không khỏi kinh ngạc.

    Bỗng ánh mắt của Bác lại đổi hướng từ mái nhà phòng ngủ sang phía mái nhà bếp và nói lớn hơn với giọng đầy trách móc nhưng rất ấm áp vị tha:

    - Chú Đề ơi! Bác mời chú xuống phòng ăn cơm cho vui với anh em sao chú lại bò sang mái nhà bếp vậy?

    Lúc này, theo phản xạ tự nhiên, các chiến sĩ bảo vệ lập tức rút súng ra, lên đạn, có đồng chí chạy lại chỗ để điện thoại để quay số báo động, ra lệnh sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Bác. Nhưng thật lạ, Bác vẫn ung dung, mỉm cười ra hiệu các chiến sĩ không gọi điện, cất súng vào bao. Không khí trở nên bí hiểm, căng thẳng. Các chiến sĩ bảo vệ, phục vụ đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ Bác. Thế mà, lạ thật, Bác vẫn bình tĩnh, đàng hoàng ngồi trên ghế. Sau đó, Bác xoay người hướng mắt lên mái nhà của phòng khách, cất giọng nói vừa tỏ ý khen ngợi vừa ra chiều trách móc nhưng rất ấm áp:

    - Bác và cả nhà đang chờ chú xuống dùng cơm nhưng chú lại phi sang mái nhà phòng khách rồi. Bác khen chú thật giỏi đấy. Mãi đến giây phút này mà chú vẫn chưa bị lộ. Qủa thật, chú là một người tài ba. Nhưng, đừng để Bác và anh em chờ cơm chú lâu thế.

    Bỗng như tia chớp, một người trần mắt thịt, nhanh nhẹn, hoạt bát nhảy từ tầng hai xuống sân nhà. Cũng nhanh như gió, người này chạy vào phòng khách, lách nhanh vào phòng ăn và đứng ngay trước mặt Bác Hồ. Các chiến sĩ bảo vệ cũng thủ thế sẵn sàng dùng võ thuật để đối phó nhưng Bác ra hiệu cho mọi người hãy bình tĩnh rồi nhìn vị khách mỉm cười thân thiện:

    - Chào chú Tạ Đình Đề! Trông chú dạo này già dặn hơn trước nhiều, song có phần gầy và đen hơn lúc mới ra trường. Chắc chú cũng vất vả lắm phải không?

    Một giây phút yên lặng trôi qua. Vị khách bí hiểm trong bộ đồng phục giống như một võ sĩ, nghiêng đầu đáp lễ và nói:

    - Thưa Bác! Nếu cháu muốn, thì dù Bác có huy động toàn bộ lực lượng bảo vệ để truy bắt cháu thì cháu cũng có thể chạy thoát được. Còn đối với mấy vị bảo vệ này thì chẳng nhằm nhè gì với cháu cả.

    Lập tức Bác đứng dậy, tiến đến vị khách không mời mà đến, đưa hai bàn tay nắm chặt tay người đó. Với ánh mắt nhân từ bao dung, Bác chỉ ghế, mời vị khách ngồi xuống bàn ăn. Nhưng, Tạ Đình Đề vẫn đứng như trời trồng, chắp hai hai tay trước bụng và lễ phép:

    - Thưa Bác! Trước hết cháu xin bày tỏ lòng khâm phục của cháu đối với Bác. Thú thật, đứng trước mặt Bác, cháu linh cảm có một sức mạnh thúc đẩy cháu thay đổi từ thế thù nghịch sang niềm khâm phục, kiêu hãnh. Bây giờ, cháu xin hứa với Bác chấm dứt công việc của địch giao cho và xin phục tùng dưới sự điều hành, sử dụng của Bác.

    Bác Hồ đặt hai tay lên hai vai của Tạ Đình Đề lay nhẹ, nói nhỏ:

    - Bác hiểu. Bác tin vào sự chân thành của chú và đồng ý nhận chú làm việc giúp Bác.

    Tạ Đình Đề rút trong người ra khẩu súng lục có gắn ống giảm thanh, rồi tháo những đầu đạn có sơn đỏ ra, cùng với chiếc ống nhòm, giấy tờ tùy thân giả và một tấm bản đồ vẽ nơi ở của Bác trao tất cả cho nhân viên bảo vệ. Chưa hết, Tạ Đình Đề móc trong kẻ răng một viên thuốc độc dành cho mình trong trường hợp bị bại lộ và đặt lên thành mâm cơm.

    Từ là kẻ đi ám sát Tạ Đình Đề trở thành người cận vệ trung thành của Bác Hồ. Một trường hợp đổi vai thật kỳ diệu trong lịch sử nước ta. Trong nhiệm vụ bảo vệ lãnh tụ Hồ Chí Minh, Tạ Đình Đề chứng tỏ tài năng xuất chúng của mình.

    Có người kể: Vào một buổi tối văn công biểu diễn tại Nhà hát, Tạ Đình Đề đi bảo vệ Bác. Màn sân khấu từ từ mở, một nữ ca sĩ kiều diễm bước ra cúi chào các quý khách. Trong khi cúi chào, đôi mắt người ca sĩ này nhìn đăm đăm vào chỗ Bác Hồ ngồi. Cử chỉ ấy không tránh khỏi ánh mắt theo dõi của Tạ Đình Đề. Tự nhiên, ông đưa tay vào túi rút súng lên đạn. Cũng rất bất ngờ, ông bật đứng dậy, chĩa súng bắn vào nữ diễn viên kiều diễm kia. Ả gục xuống ngay trên sân khấu. Cuộc biểu diễn tạm dừng. Khi tiến hành khám nghiệm tử thi, người ta phát hiện một cục thạch anh và một khẩu súng nhỏ xíu được dấu trong người ả. Đây là một điệp viên được bọn địch cử vào để ám sát Bác Hồ.


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 20:49 28/09/2013
    Số lượt xem: 316
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE