Hân hạnh đón tiếp

3 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > góc tâm sự >

    Mùi rác

    Thứ Tư, 10/11/2010, 09:45 (GMT+7)

     Nhà tôi nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của thành phố. Một căn nhà tường nhỏ, không gác lửng, không lầu... Gia đình tôi cũng là một gia đình công chức bình thường như nhiều gia đình khác trong khu phố này.

     

    Minh họa: Duy Nguyên

    Mỗi sáng khi quét dọn nhà cửa, mẹ đều bảo tôi đem giỏ rác ra trước cửa nhà chờ xe rác đi ngang thu dọn. Cái mùi rác quen thuộc của gia đình dường như đã in sâu vào khứu giác của tôi bao năm nay đến nỗi đã có lúc tôi cứ ngỡ đó không phải là một mùi hôi, thậm chí còn là một mùi hương không thể thiếu... Tôi và anh trai tôi là một tín đồ của cà phê, vì vậy cái mùi quen thuộc ấy bao giờ cũng thoang thoảng một chút hương cà phê còn sót lại cộng với mùi rau củ, thịt cá...

    Tôi bỗng nhớ đến cách đây gần mười năm, khi gia đình tôi còn ở thôn quê, mùi rác thường là mùi của lá cây mục, của hoa màu bị úng thối hòa lẫn mùi khói chiều bốc lên... dường như lúc nào cũng luẩn quẩn quanh nhà, tạo nên mùi đặc trưng của thôn quê, của một thời thơ ấu cơ cực trong tôi...

    Nhà văn Thạch Lam cũng đã từng nhắc đến "mùi rác" trong truyện ngắn Hai đứa trẻ: "Trên đất chỉ còn rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và lá mía. Một mùi âm ẩm bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn mùi cát bụi quen thuộc quá, khiến chị em Liên tưởng là mùi riêng của đất, của quê hương này....". Có lẽ những rung động tinh tế của nhà văn trong việc định danh "mùi chợ huyện" đã gây nên những cảm xúc tế vi nhất trong lòng người đọc. Đó là một ấn tượng của "mùi vị ký ức" làm bật lên mùi của sự nghèo nàn, của khung cảnh tàn tạ, héo úa...

    Một người bạn của tôi đã rất thật thà khi tâm sự với tôi rằng một hôm trên đường về quê, đi ngang một ruộng lúa chỉ còn trơ gốc rạ đang bị ngập nước đã níu bước chân của anh ấy lại chỉ vì mùi... nước của rơm rạ bị thối khi ngập trong nước lâu ngày. Anh ấy bảo rằng đó là mùi của tuổi thơ, mùi của quá khứ êm đềm bên gia đình khi còn nhỏ. Lúc đó anh ấy cứ ngỡ suốt cả cuộc đời mình có lẽ sẽ không thoát khỏi cái mùi này... Bây giờ khi ra thành thị sống rồi mới cảm thấy nhớ cái mùi đặc trưng đó và thèm được một lần ngửi lại nó dù đó chỉ là... mùi nước thối.

    Gần nhà tôi là một ngôi biệt thự lớn. Mỗi ngày khi đi ngang qua đấy, mùi rác bao giờ cũng là sự pha trộn của nhiều mùi khác nhau, mùi của rau củ, hải sản, sầu riêng...

    Nhà của chú Bảy làm nghề sửa chữa máy móc và ôtô kế bên, mùi rác lúc nào cũng có sự góp mặt của dầu nhớt tạo nên mùi hăng hắc riêng biệt.

    Trong xóm, tôi có nhỏ bạn thân, ba nó là công nhân quét rác, còn mẹ thường đau yếu nên ở nhà coi sóc nhà cửa. Mỗi lần đến nhà của nhỏ chơi tôi đều ngửi được một mùi cũ kỹ, ẩm ướt pha lẫn mùi của chiếc siêu nấu thuốc bắc dành cho mẹ nó lúc nào cũng bốc khói. Đương nhiên mùi rác trước cửa nhà nó cũng không đậm đến nỗi xộc vào mũi người đi đường ngang qua đấy mà chỉ đủ tỏa ra một khoảng nhỏ trước sân nhà. Vì bữa cơm nhà nó cũng có bao nhiêu món đâu...

    Nhưng có lẽ người cảm nhận được tất cả những mùi đặc trưng của rác từ những ngôi nhà cao thấp khác nhau là ba nó. Bác ấy từng nói với tôi rằng: ước gì một ngày nào đó, rác nhà bác cũng có nhiều mùi vị của thức ăn thừa như chiếc áo bác đang mặc thấm mùi của vô số loại rác những hôm đi làm về...

    Rác cũng có thông điệp riêng của nó. Rác nhà giàu khác với rác nhà nghèo, rác nông thôn khác với rác thành thị, rác của mỗi nhà cũng nói lên phần nào chủ nhân của nó làm nghề gì và thói quen sinh hoạt, ăn uống thế nào...

    Có bao giờ ta thử lắng lòng lại, lắng xuống tất cả những khứu giác hỗn tạp của cuộc sống nhiều bon chen này để tìm kiếm và lưu giữ những mùi vị riêng của gia đình, của nơi ta sống, hay nhớ lại mùi của quá khứ, của những ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm trí ta dù đó không phải là một mùi thơm... 


    Nhắn tin cho tác giả
    Thuy Kieu @ 00:27 11/11/2010
    Số lượt xem: 295
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE