Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Mưa ngâu


    Những bóng đèn màu ngoài ngã tư thị trấn vẫn cần mẫn phát tín hiệu cho từng dòng lữ khách xuôi ngược. Hải cố xăm soi giữa đám đông, nóng lòng mong được gặp đứa con trai duy nhất tội nghiệp chưa bao giờ biết mặt cha. Anh càng xúc động vì sắp được gặp Thu - người mà anh hằng ôm ấp những kỷ niệm thiêng liêng, chua xót tận đáy lòng suốt những năm dài xa cách.

    Hải ôm chầm lấy con, nụ hôn và giọt nước mắt đa cảm của người cha áp sát vào cái lúm đồng tiền trên gương mặt phương phi của thằng Sơn, nó giống Hải như một phiên bản. Mừng tủi, sững sờ, Hải và Thu nhìn nhau nghẹn ngào, đằm thắm, hai người thầm cảm tạ ông Trời đã cho họ được đầu thai trên hành tinh có hình tròn thật sự hoàn hảo này.

    Ngày xưa, Hải là giáo viên dạy trường THPT ở một bản vùng sâu, thuộc tỉnh Đắk Nông, anh đã mang lòng yêu Thu, người con gái lâm trường có cặp mắt mơ màng như đốm lửa trong đêm, nét môi duyên như nụ hồng nhung vừa chớm nở, hãy còn e thẹn hạt sương đêm. Khí hậu tươi mát của vùng núi rừng ngạt ngào hoa thơm, trái ngọt đã cho Thu nước da trắng hồng, thuần khiết trên gương mặt ngọc. Bộ bà ba đen nổi bật đường eo tuyệt mỹ, giản dị, hòa đồng với vùng đất chưa bị sự xâm lăng tàn phá của những kẻ thù môi trường. Cái thuở ban sơ, một chàng trai chân chất, một tâm hồn thục nữ trinh nguyên, người ta chỉ bắn lén vào trái tim nhau bằng tín hiệu từ trường sinh học qua cửa sổ tâm hồn nơi khóe mắt, chứ đâu dễ nói bằng lời! Nhưng, hình như sự an bài định mệnh và cái gì phải đến...

    Hải đi dự đám tang mẹ một học sinh trong bản sâu. Trên đường về, Hải tình cờ gặp Thu. Cặp uyên ương sánh bước bên nhau, bóng họ ngả dài dưới ánh hoàng hôn màu tím, vờn đuổi ẩn hiện thấp thoáng bóng cây rừng phía tây sườn núi. Hai người hân hoan như nghe rõ tiếng trái tim mình lỗi nhịp. Bầu trời nơi thung lũng bình yên bỗng sập tối, từng áng mây đen ùn ùn quy tụ như một cỗ màn che khuất ánh hoàng hôn, những tia chớp loằng ngoằng xé toạc đám mây, từng cơn gió nổi ào ào chấn động cây rừng, sấm sét nổ vang rền, tiếp đến là cơn mưa ập tới, dữ dằn như thác đổ.

    Hải và Thu trú mưa trong túp lều tranh coi rẫy bỏ không của đồng bào dân tộc Châu Ro. Trận mưa Ngâu quá lớn, kéo dài, nước lũ dâng cao, như một bối thủy trận, bao vây cánh rừng. Hai người ở lại bên nhau dưới mái lều mỏng manh giữa rừng khuya. Họ đã trao nhau cả linh hồn, thể xác và tất cả niềm tin; họ nguyện xin mây trời non nước chứng giám, độ trì cho tình yêu trong sáng chung thủy trọn đời.

    Tiếng Hải thì thầm như gió thoảng bên bờ vai ấm áp của Thu: “Đêm nay, Trời ban ơn tái ngộ cho vợ chồng Ngưu Lang - Chức Nữ bên dòng sông Ngân, và dưới mái nhà tranh, bên dòng suối Đá thì có anh và em”. Siết chặt vòng tay âu yếm, hai người đều im lặng, chỉ có tiếng mưa rừng ào ạt, tiếng sấm sét rền vang, hòa với âm thanh dòng suối lũ, hợp thành khúc trường ca dữ dội; hai người vẫn nghe được những âm thanh dịu dàng, thầm kín tự đáy lòng nhau.

    Tin sét đánh sập xuống những ngày bình yên, hạnh phúc của đôi tình nhân: Mẹ của Thu ở ngoài quê gặp cơn bạo bệnh, phải nhập viện cấp cứu. Hai người thu gom tất cả tiền tiết kiệm, giành cho Thu về chăm sóc mẹ. Nghe bác sĩ dự báo số tiền viện phí phải có ngay, Thu nhụt mồ hôi, vì cả gia tài đơn sơ của mẹ con cô có bán đi cũng không được một nửa số tiền đó. Thu làm theo lời người mách mối, kết quả đã vay được ba trăm triệu đồng của Trần Toán - một Giám đốc công ty tư nhân hiện góa vợ, sống độc thân, với điều kiện thế chấp căn nhà và mảnh đất thổ cư của gia đình.

    Cùng niềm vui mẹ bình phục được ra viện, Thu phát hiện giọt máu mà Hải trao cho cô, trong cái đêm mưa Ngâu kỳ diệu bên dòng suối Đá, đang lớn dần trong cơ thể mình. Hình như cũng có tiếng âm thầm từ cõi ma quỷ nào đó, xúi giục Thu nên hủy cái thai trong bụng, nhận lời làm vợ Trần Toán, hiện hắn đã có lời nhắn nhe, mai mối... Cô sẽ có cuộc sống đổi đời sang trọng!

    Nhưng mệnh lệnh từ trái tim đã phán quyết. Cô phải gìn giữ đứa con trong bụng bằng mạng sống của mình. Trần Toán cho đàn em đến ép Thu nếu không ưng làm vợ hắn, thì mẹ Thu sẽ bị thu nhà xiết nợ. Thu đành thú thật việc mình đã có đứa con trong bụng, nhưng Trần Toán không chịu buông tha.

    Nhận được tin dữ, Hải đau lòng nhưng cũng tuyệt lương vô kế không cách gì cứu được người yêu. Thu đành nhắm mắt đưa chân, bán thân trừ nợ, chấp nhận làm vợ gã đàn ông sang giàu, ô trọc. Mặc cảm vì hành động bội bạc, phụ mối duyên đầu, cô thức trắng bao đêm mà nước mắt vẫn không vơi nỗi tủi hờn nghiệt ngã. Khi thằng Sơn, đứa con của Thu và Hải chào đời trong tòa biệt thự sang trọng của Trần Toán, cũng là lúc cơ quan y tế phát hiện chồng cô bị HIV dương tính, bản thân Thu cũng bị lây thứ vi rút đó. Sau những năm ròng rã mang bệnh, Toán đã ra đi, thi hài hắn được đưa lên lò hỏa táng.

    Thu xót xa kiếp hồng nhan bạc mệnh của mình, chút niềm an ủi còn lóe lên trong cô: Thằng Sơn không bị nhiễm bệnh! Hiểu được điều gì mình phải làm, Thu điện cho Hải, bữa nay, cô dẫn thằng Sơn về với người cha đích thực, đáng tôn kính của nó. Phần Thu: Cô xin được trở về quê hương. Thu xách túi đi ra giữa sân nhưng Hải đã kịp chạy theo ngăn cô lại.

    Lau dòng nước mắt đầm đìa trên gương mặt người yêu, Hải âu yếm nói:

    - Cảm ơn em đã nuôi dưỡng con khôn lớn và cho anh có ngày được đoàn tụ với nó. Nhưng thằng Sơn không thể thiếu mẹ, em hãy ở lại đây, vì anh và con không thể thiếu em.

    Thu nức nở trong vòng tay Hải:

    - Em không còn xứng đáng bên anh và con nữa.

    Hải nói rành rọt:

    - Em đã hy sinh quá nhiều để trọn hiếu vẹn tình. Khoa học ngày nay đủ biện pháp ngăn ngừa lây lan bệnh tật, anh và con sẽ chăm sóc em suốt đời, em xứng đáng được hưởng sự bù đắp đó.

    Ôm thằng Sơn vào lòng, Thu ngước mắt nhìn Hải. Những giọt mưa ngâu lại rơi xuống hai người. Nhưng giờ là những giọt mưa ngọt ngào sau những tháng ngày dài cay đắng. 

    Kim Định

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Công Thanh @ 20:08 11/05/2010
    Số lượt xem: 202
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE