Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > ẩm thực >

    Một vài loại bánh quê hương .

     

     

     

    Bánh khúc

    Lập thu, tiết trời bắt đầu se lạnh. Buổi sáng được ngồi bên thúng khúc nóng hổi bốc hơi thơm lừng thì còn gì thú vị bằng.


    khúc tròn nhỏ như nắm xôi, từng hạt nếp căng tròn bóng mịn bao xung quanh lớp bột mầu xanh xanh và nhân đỗ vàng rộm. Chỉ nhìn và ngửi thôi cũng đã mê ngay món quà quê dân dã này và nếu được nếm thử thì hẳn bạn sẽ mãi nhớ.
    Làm khúc không thể thiếu lá khúc. Vào khoảng tháng giêng tháng hai cây rau khúc thường mọc nhiều ở bờ ngòi, bờ ruộng, bờ sông và cả mé vườn. Lá khúc nhỏ, trên mặt lá xanh bạc như được bôi một lớp phấn trắng. Người ta có thể làm bằng lá khúc tươi hoặc phơi khô, nghiền nhỏ dành làm trong cả năm. Bột được pha trộn 80% gạo nếp, 20% gạo tẻ, xay cùng với lá khúc.
    xoikhuc Hương vị quê nhà: Bánh khúc Sinhviendulich.NET

    Rau khúc có hai loại: khúc tẻ và khúc nếp. Cây khúc tẻ có lá to hơn khúc nếp, nhưng khi làm không ngon bằng. Vào mùa không có rau khúc, có người dùng lá su hào để thay lá khúc, nhưng làm từ lá su hào không có được hương thơm đặc trưng của làm từ lá khúc. Khi cây khúc trổ hoa có vị ngon nhất, hoa càng già thì vị càng đậm hương càng đặc biệt.

    Nhân được làm từ đậu xanh bỏ vỏ, ngâm nước cho bở, đồ chín tới, giã thật mịn, viên lại bằng quả trứng gà cùng với thịt ba chỉ thái hạt lựu, rắc thêm chút hạt tiêu cho dậy mùi. Sau khi dàn mỏng lớp vỏ bao kín nhân , xếp từng lượt vào nồi hấp như đồ xôi, mỗi lớp lại rắc một lượt gạo nếp ngon đã ngâm kỹ làm áo. Thời gian từ khi nước sôi đến lúc chín chừng tàn một que hương (khoảng 45 phút)

    Bắc nối khúc, nhắc chõ ra và dùng đũanhấc nhẹ từng chiếc gói trong lá dong bày ra đĩa. Những hạt nếp trong, căng tròn, bóng mọng quyện với mùi thơm, bùi, đặc trưng của lá khúc, vị ngậy béo của nhân đỗ thịt, tất cả hoà quyện tạo nên hương vị thơm ngon, hấp dẫn không thể lẫn với thứ nào khác.

    Nhịp sống hiện đại, người ta có thể ăn sáng bằng nhiều thứ được làm bằng công nghệ hiện đại ngọt lịm hay đủ màu, nhưng hẳn không ít người vẫn tìm mua khúc, thứ quà sáng mộc mạc đầy đủ dinh dưỡng, nóng hổi mà hương thơm vị ngon đặc trưng, tạo ra dư vị riêng của quà quê đất Việt.


    Theo afamily.vn

     

     

    Bánh rậmHưng Yên

       Trong những món ăn hồi ở quê mẹ vẫn làm cho cả gia đình, bánh rậm có lẽ là thứ quà gần gũi nhất với tôi. Hương vị của loại bánh dân dã ấy xuất hiện trong bữa cơm ngày thường, ngày rằm hay cả dịp giỗ tết. Cũng vì thế, bánh rậm đã trở thành nỗi nhớ quê hương của đứa con xa quê lâu ngày.

     

    Chiếc bánh rậm có hình lăng trụ vuông vắn - Ảnh: Phan Thanh

    Ngày nào cũng vậy, sau mỗi giờ làm, len giữa dòng người tất bật chốn thị đô, tôi hối hả bước chân trở về ngôi nhà quen thuộc của mình thật nhanh chóng.

    Chiều thứ sáu, để khác ngày thường, tôi dừng xe bên góc quán nhỏ của cô chủ bán bánh “đặc sản Hưng Yên”. Quán cóc này ngay cạnh cổng phụ ký túc xá trường cũ, nơi hồi còn là sinh viên tôi và lũ bạn cùng phòng vẫn thường lui tới mỗi khi muốn tìm về hương - vị - quê - nhà. Với tụi sinh viên nghèo thuở ấy, góc quán nhỏ này lâu ngày dần trở thành địa chỉ quen thuộc mỗi buổi sớm, chiều tà.

    Có lẽ vì trong cả thành phố rộng lớn này không đâu bán nhiều món bánh ngon mà lại rẻ đến như thế, mà lại toàn đặc sản của miền đất quê tôi. Từ món cơm nắm muối vừng, bánh đúc, bánh giầy, bánh tẻ… tất cả được cô chủ quán bày trên tấm sàng làm bằng tre lót đầy lá chuối xanh, nhìn thật hấp dẫn! Lũ sinh viên trong ký túc xá nhiều đứa cũng quen mặt cô chủ và “ghiền” những món bánh này bất kể mùa nóng mùa lạnh.

    Trong số các “đặc sản đất phố Hiến” của quán nhỏ ấy, tôi thích bánh rậm nhất. Bánh rậm (có người gọi là bánh rợm) là món bánh truyền thống của nhiều địa phương quê tôi, thường làm vào mỗi dịp ngày rằm, ngày lễ tết.

    Được biết cô chủ cũng là người Hưng Yên lên thành phố làm ăn buôn bán. Vì thế thứ bánh rậm của cô rất giống với hương bánh ngày nhỏ tôi vẫn được thưởng thức từ chính tay mẹ làm. Từ ngày lên đại học rồi ở lại thành phố làm việc, thật hiếm khi tôi được về nhà mỗi dịp ngày rằm, ngày lễ để thưởng thức món bánh tuyệt vời này.

    Món bánh rậm có hương vị thơm, nhẹ nhàng chứ không như các loại bánh nếp, bánh rán… Từ lá bánh, vỏ bánh, nhân bánh, đến cách luộc, cách thưởng thức bánh đều gần gũi với những người vùng thôn quê đồng bằng Bắc bộ.

    Ở quê tôi, các nguyên liệu làm bánh rậm phần lớn mỗi nhà đều có sẵn. Đó là gạo nếp, lá chuối, đậu xanh và một vài thức làm nhân bánh.

    Kinh nghiệm của mẹ tôi là chọn lá chuối tây (cây chuối cao, lá rộng) thì bánh khi luộc mới trắng trong và lá không bị dính vào bột. Muốn lá chuối dai, dễ gói, mẹ thường hơ lá qua lửa hoặc phơi dưới nắng chừng một buổi chiều.

     

    Bánh rậm có hương vị man mát của dừa tươi, vị bùi của đậu xanh và béo ngậy của gạo nếp Ảnh: Phan Thanh

    Thuở nhỏ, mỗi khi nhà làm bánh rậm, mấy chị em tôi lại theo mẹ đi xay bột gạo. Thường thường người quê tôi vẫn xay bột ướt (gạo ngâm nước qua một đêm rồi đem đi xay), nhưng cũng có thể xay khô rồi trộn nước sau đều được.

    Hầu như mọi công đoạn của việc làm bánh rậm tụi nhỏ chúng tôi đều có thể tham gia. Tôi nhớ những buổi chiều cả nhà ngồi quanh mâm bột, lá và gói bánh trong những tiếng trêu đùa của bố mẹ, ông bà. Rồi khi luộc bánh bằng bếp củi, lũ trẻ con thường háo hức và nhiệt tình chăm nom bếp nhất…

    Mẹ nói “tiêu chuẩn” của bà tôi chiếc bánh rậm đạt phải được gói với hình lăng trụ vuông vắn các cạnh, khi bóc bánh bột và lá không dính vào nhau. Bánh rậm có hương vị man mát của dừa tươi, vị bùi của đậu xanh và béo ngậy của gạo nếp cùng các gia vị khác từ nhân bánh…

    Trước đây cứ mỗi dịp ngày rằm, ngày giỗ hay lễ tết, từng ngõ xóm quê tôi lại nhộn nhịp người người đi xay bột gói bánh rậm. Nhưng gần đây người ta có thể mua bánh này ngoài chợ bất cứ ngày nào trong năm. Cũng vì thế mà đến mỗi dịp đặc biệt, người làng không còn mặn mà với việc gói bánh rậm nữa.

    Một chiều mùa đông, tự nhiên thấy thèm vị dẻo thơm của món bánh rậm… Và bỗng thèm được trở về quê nhà!

     

    Bánh tổ Quảng Nam


    Bánh tổ là loại bánh tết truyền thống của người dân đất Quảng. Bánh tổ được chế biến từ nếp và đường. Nếp phải là loại hạng nhất, rất dẻo và thơm, được xay hoặc giã mịn như bột. Đường ở đây là đường bát, nấu ra nước, loại bỏ tạp chất. Trộn hỗn hợp đường - nếp với liều lượng nhất định rồi pha thêm tí nước gừng.

     

    Bánh tổ, đặc sản xứ Quảng. Ảnh: TL internet

    Người làm đã chụẩn bị những cái “rọ” đan bằng tre giống như rọ buộc mõm trâu, bò rồi lấy lá chuối ngoài vườn cắt ra, lót xung quanh “rọ”. Đổ hỗn hợp đường - nếp vào “rọ”. Đặt một tấm vỉ tre giữa nồi nấu bánh khá to, dưới đổ nước cách vỉ chừng 5cm. Trên vỉ, đặt “rọ” có hỗn hợp đường - thành một lớp dày. Đậy chặt nắp, đun sôi. Bánh chín là nhờ ở sức nóng của hơi nước trong nồi. Thời gian chín khá lâu. Lúc vừa vớt ra, rắc một lớp mè đã rang chín, bóc vỏ lên trên mặt còn rất nóng của bánh. Mè sẽ dính chặt vào, khá đều đặn, đẹp mắt. Công đoạn cuối cùng là đem bánh phơi ra nắng độ một, hai hôm đến khi nào bánh cứng mới thôi.

    Bánh tổ có thể ăn “sống”, nướng hay chiên giòn. Thông thường, người ta thích nhất là xắt lát chiên giòn. Khi chiên, lát bánh sẽ phồng rộm lên đen mượt, toả ra mùi thơm ngào ngạt. Lúc ăn, để tăng thêm phần hương vị, người ta ăn kèm với bánh nướng. Thật khó tả nổi sự tuyệt vời của bánh tổ chiên giòn: mùi ngọt thanh của đường, mùi thơm đặc biệt của nếp hoà quyện cùng mùi beo béo của dầu, bùi bùi của hạt mè và mùi cay cay thoang thoảng của gừng… Nếu muốn nếm thử bánh tổ nướng, người ta cũng xắt lát đem nướng trên than hồng. Gặp nóng, lát bánh uốn cong, thơm lừng, trông vô cùng hấp dẫn. Còn bánh tổ ăn “sống”, nghĩa là xắt ra ăn ngay, tuy cũng thơm ngon nhưng không thú vị bánh tổ nướng, bánh tổ chiên giòn.

    Không ai biết người Quảng bắt đầu làm bánh tổ từ bao giờ. Một số cụ già cao tuổi ở Hội An cho rằng bánh tổ xuất hiện thời Quang Trung, vào cuối thế kỷ 18. Theo họ, lúc nhà vua chuẩn bị tiến quân ra Bắc đại phá quân Thanh, một trong những nỗi lo của ngài là vấn đề bảo đảm lương thực trong suốt chặng đường dài hàng trăm cây số đầy chông gai, hiểm trở. Người dân Quảng Nam, với sự thông minh và lòng ngưỡng mộ vị anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ, đã tìm tòi và khám phá ra công thức chế biến loại bánh tuyệt hảo này. Bởi vậy, ngày nay bánh tổ chỉ có ở Quảng Nam và đặc biệt chỉ xuất hiện trong những ngày tết cổ truyền nhằm ghi nhớ công lao của vua Quang Trung vào mùa xuân năm ấy…

    Bánh tổ đã trở thành loại bánh tết đặc sản của Quảng Nam - Đà Nẵng từ rất lâu rồi. Mỗi dịp xuân sang, mai vàng nở rộ, trên bàn thờ tổ tiên của người Quảng, những ổ bánh tổ luôn chiếm vị trí quan trọng giữa không khí trầm mặc, uy nghiêm của ba ngày đầu năm mới.

     

    Bánh tráng nước dừa Tam Quan


    Phải! Tam Quan là xứ dừa với rừng dừa bạt ngàn. Dừa Tam Quan nhiều nhất ở miền Trung, còn hơn cả vùng dừa sông Cầu (Phú Yên). Và xưa nay, người ta chỉ biết dùng dừa trái để uống nước, ăn sống hoặc làm mứt, nấu xôi, kho mắm, nấu dầu… chứ ít ai nghĩ đến việc dùng cơm dừa xay mịn trộn với nước dừa và hạt mè để tráng bánh.

     

    Bánh tráng nước dừa. Ảnh: Vnnavi.com

    Từ lâu, bánh tráng nước dừa được xem như một đặc sản nổi tiếng của đất Bình Định, và đặc biệt chỉ ở Tam Quan mới có. Khách phương xa đến thăm quê hương Bình Định thường tìm mua đem về làm quà cho người thân. Bánh tráng được xếp lại thành từng chồng 20 bánh rồi dùng dây chuối buộc lại hình chữ thập gọi là “ràng”.

    Khác với loại bánh tráng hủ tiếu, bánh tráng gạo pha mè hạt từng nổi tiếng ở Bình Đình, bánh tráng nước dừa có bề mặt lớn bằng chiếc mâm thau, cộm lên những xác cơm dừa và mè hạt. Loại bánh tráng nước dừa chỉ dùng để nướng ăn cho vui miệng. Vì bánh quá dày không thể nhúng nước ăn được như các loại bánh khác.

    Khi gặp lửa than, bánh tráng căng phồng lên, nước dừa cứ ứa ra như lớp mỡ vừa bay mùi thơm vừa béo ngậy. Những ai mới ăn thử lần đầu cứ muốn ăn mãi, ăn hoài.

    Nhiều người còn đem phết lên mặt bánh một lớp mật đường hoặc mạch nha; có người phết một lớp mắm ruốc ngon, ăn càng thấy mặn mà lạ miệng, chất béo cứ ngấm dần xuống tận cổ. Vì bánh quá lớn và quá dày, người ta phải cắt ra thành từng miếng nhỏ, làm đôi, làm ba, hay làm bốn, vừa dễ nướng mà cũng vừa dễ sắp lên đĩa để cấm lấy ăn cho gọn gàng.

    Các tiệm ăn ở Bình Định thường dùng bánh tráng nước dừa để ăn tráng miệng. Vì sản xuất vào mùa nắng ráo và có hạn cho nên khó đáp ứng đủ nhu cầu tiêu dùng ngoài thị trường.

     

    Bánh dày

    Với nguyên liệu chính là bột nếp, mình có thể tự tay làm những cái dày bé bé rồi. rất thơm nhờ có sữa tươi, dẻo dẻo của bột nếp.

    này, mình làm từ tối hôm trước, sáng ra chỉ cần bỏ vào lò vi sóng, hâm lại khoảng 1 phút là có món dày nóng hổi để ăn sáng rồi, rất tiện phải không các bạn!
    Banh day toc hanh cho bua sang Tin180.com 001 Bánh dày “tốc hành” cho bữa sáng Sinhviendulich.NET
    Công thức dày:- 210 ml sữa tươi không đường, cho vào lò vi sóng bấm micro 1 phút.
    - 200 gr bột nếp
    - 20 gr bột gạo
    - 1/2 muỗng cafe muối
    - 1 muỗng cafe dầu ăn

    Banh day toc hanh cho bua sang Tin180.com 002 Bánh dày “tốc hành” cho bữa sáng Sinhviendulich.NET

    Cách làm:
    1. Trộn lẫn 2 loại bột và muối
    2. Cho sữa vào nhồi cho tới khi thành khối dẻo mịn.
    Banh day toc hanh cho bua sang Tin180.com 003 Bánh dày “tốc hành” cho bữa sáng Sinhviendulich.NET
    Bột chưa hấp
    3. Thoa ít dầu vào tay cho đỡ dính bột, lấy bột và nặn thành hình tròn (vo bằng 2 lòng bàn tay) rồi ấn dẹp. Cắt miếng lá chuối theo hình tròn, cho miếng bột lên trên. Cứ thế làm cho hết bột (khi thấy bột hơi dính thì xoa chút dầu ăn vào tay)
    Banh day toc hanh cho bua sang Tin180.com 004 Bánh dày “tốc hành” cho bữa sáng Sinhviendulich.NET
    Sắp bột vào nồi hấp

    4.Khi nước nồi hấp sôi thì cho các miếng bột vào hấp trong 10 phút là chín. Khi hấp được 7 phút thì nên mở nắp xả hơi nước 1 lần cho khỏi bị đọng nước.

    Banh day toc hanh cho bua sang Tin180.com 005 Bánh dày “tốc hành” cho bữa sáng Sinhviendulich.NET

    6. Khi ăn kẹp chả lụa, rắc thêm chút muối tiêu càng ngon. Với công thức này, mình làm được 5 cặp đấy.
    Banh day toc hanh cho bua sang Tin180.com 006 Bánh dày “tốc hành” cho bữa sáng Sinhviendulich.NET
    dày kẹp chả, vừa nóng vừa ngon đây!
    Chúc các bạn ngon miệng!


    (theo afamily)

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Công Sự @ 19:06 25/12/2010
    Số lượt xem: 283
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE