Hân hạnh đón tiếp

2 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Lúc nào em mới biết rằng Anh đã hết yêu em?


    Cập nhật lúc 09:22, Thứ Tư, 23/09/2009 (GMT+7)

    "Mình chia tay sau bao ngày yêu nhau, vì sao ta cứ giận hờn vu vơ, cứ hững hờ vô tâm, rồi xa nhau..."

     

    Lúc nào em mới biết rằng: Anh đã hết yêu em?


    Em tự đặt ra câu hỏi này với chính mình chứ không dành cho anh.

    Tại sao ư?

    Vì thế nào là thực sự hết yêu?
    Em không thể xác định một cách chính xác như một định nghĩa định lý được vì nó quá mơ hồ hay em không nhận ra, cũng có thể em cố tình nguỵ biện cho những hành động của anh, những cử chỉ nhiều khi đã khiến em phải khóc, cả những khi có anh và những lần em một mình ngồi trong góc tối nào đó âm thầm gặm nhấm những nghi ngờ, những dằn vặt, lo lắng...

    Liệu có phải là khi những dòng tin nhắn của em đă gửi đi nhưng không được nhắn lại. Có lẽ không đúng vì anh vẫn nhắn lại nhưng không phải với tâm trạng vui vẻ, đầy hứng thú của 2 năm về trước.

    Ngày này, giờ này năm trước, em trên chiếc giường quen thuộc tay cầm điện thoại nhắn tin cho anh. Em vẫn nhớ những khoảnh khắc ấy, những tin nhắn ấy đã nhẹ nhàng đưa em vào giấc ngủ. Anh luôn muốn là người đi ngủ sau em, vì có như vậy anh mới yên tâm. Anh còn gửi cho em một tin để sáng hôm sau khi tỉnh dậy em mỉm cười bước vào ngày mới trong tâm trạng thật vui vẻ. Còn em bây giờ đang ngồi bên chiếc máy tính lanh lẽo, và tiếng gõ bàn phím khô khốc vang lên trong không gian vắng lặng chỉ có mình em lặng lẽ viết lên những dòng chữ mà bấy lâu em vẫn dấu kĩ trong lòng.

    Liệu có phải khi em muốn được cùng anh đi cùng em tới những nơi mà em ưa thích, hay chỉ đơn giản là muốn tìm một bờ vai để có thể khóc cho tới khi anh pha trò rồi lại cười như một đứa nhóc con ngốc xít.

    Ảnh minh họa

    Trước kia, dù không hôm nào anh không ở bên cạnh em nhưng anh vẫn dặn em rằng: "Dù bất cứ lúc nào, ở đâu, khi nào muốn có anh bên cạnh thì hãy nhắn tin cho anh nhé."

    Em liếc dài hàng mi cong nhìn anh, vênh chiếc cằm bướng bỉnh: "Em không cần đâu, em biết giải quyết những chuyện lặt vặt chứ!". Còn bây giờ thì có lẽ đã khác trước quá nhiều anh nhỉ? Em phải tự đi ra ngoài và không có anh, mặc dù anh luôn nhắc em phải đi cùng ai đó, anh ghét em ra ngoài một mình mà. Nhưng anh không biết được rằng mỗi lần em nói với anh cần đi đâu đó là em mong được anh nói câu: "Chờ anh nhé, anh sẽ đi cùng em". Nhưng em tin đó không phải là biểu hiện thực sự rằng anh hết yêu em đâu, đúng không anh?

    Em là một đứa con gái khó hiểu - do em tự nhận xét. Là khi em nói "Không phải đi đón em ở ga đâu nhé!" là thực ra em mong được nhìn thấy nụ cười của anh đầu tiên khi bước xuống ga. Là khi em nhắn tin rằng: "Anh cũng ngủ sớm đi, mai dậy sớm còn đi học nữa!" là em mong rất nhiều tin nhắn nhận được từ anh với nội dung "Vẫn sớm mà em, anh nhắn tin với em thêm một chút nữa nhé!". Hay những câu nhắc nhở rất ân cần và ấm áp sưởi ấm trái tim bé nhỏ đang thổn thức:"Em nhớ mắc màn nhé, kẻo muỗi đốt đấy. Trời lạnh, em lấy thêm chăn đắp vào cổ ấy, nhớ đóng cửa cẩn thận em nhé...." Rất nhiều, rất nhiều mà em không thể kể hết trong mấy dòng ngắn ngủi.

    Em cũng đã nhiều lần làm anh phải đau đầu vì tính khí ngang ngược và bướng bỉnh của mình. Em nhớ tất cả những lần ấy. Em giận anh, nhưng vẫn chờ anh, thật mâu thuẫn.


    Ảnh minh họa

    Và hôm nay là trọn ven một tuần mình không gặp nhau sau một hiểu lầm quá nhỏ. Em bỏ đi Hà Nội bốn hôm. Lấy cớ là đi xuống chỗ đứa bạn thân chơi nhưng thực ra em đang trốn chạy chính mình.

     

    Em vẫn nhắn tin cho anh như bình thường và anh cũng vậy. Em ngạc nhiên trước những dòng tin nhắn đó. Nhưng có lẽ điều làm em bất ngờ nhất là thái độ bình thản đến kinh ngạc của anh khi biết em một mình xuống Hà Nôi, tin mà em nghĩ phải làm anh cuống cuồng lo lắng. Vì hôm đó em đi ra ga mua vé không biết mình nên đi đâu, không biết đứng ở cửa bán vé tàu ngược hay xuôi nữa. Trong tay có hơn một trăm nghìn của đứa bạn cùng phòng dúi vào tay trong lúc vội vàng. Có lẽ lúc đấy em hơi bị bấn loạn khi anh bỏ về quê với dòng tin nhắn cuối cùng em nhận được mang một nội dung khiến em quá bất ngờ: "Uh. Thế từ giờ em đừng ngốc như vậy nữa. Em quên anh đi đừng nhớ anh làm gì."

    Em khóc, từng giọt, từng giọt tuôn rơi bất tận, dường như không thể ngưng lại được. Cho tới bây giờ… khi ngồi viết những dòng chữ này... hai hàng lệ kia lại lăn dài trên má…

    Một cuộc tình đẹp là một cuộc tình mà khi xa nhau người ta vẫn nhớ về một nửa trước kia của mình. Lưu lại những kí ức đẹp về một câu chuyện mà do chính họ viết lên, một câu chuyên kết thúc du buồn, dù tổn thương có về phía nào đi nữa.

    Và cuối cùng cho tới bây giờ em vẫn không thể trả lời được câu hỏi đó.

     

    Vì một lí do thật đơn giản: Em không thể tin mình mất anh…mãi mãi.

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 05:05 24/09/2009
    Số lượt xem: 192
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE