Hân hạnh đón tiếp

2 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện cười >

    Hóa đơn mà biết nói năng...

     

    TTC - Cử Ròm tôi được cơ quan cử lên Ban Mê Thuột thường trú, giữa cái bộn bề của một văn phòng mới thành lập, nên đích thân phải cầm tiền đi chợ. Lệnh từ phòng tài vụ chuyển đến ngắn gọn như quân lệnh: “Trên 100 ngàn đồng phải có hóa đơn đỏ”.

    Mua một bộ ấm tiếp khách, vài ba thứ linh tinh bà bán hàng đon đả: “Hết 240, hóa đơn đỏ ghi nhiu em?”. “Dạ mua nhiu thì ghi bấy nhiu”. Ròm tui vừa dứt lời, bà bán hàng mở tròn to mắt: “Lần đầu đi mua hàng cho công ty phải không? Đừng ngại để chị ghi thêm cho, mai mốt có gì cứ qua chỗ chị. Hồi trước có thằng người nước ngoài nó cũng đến đây mua y như em vậy, chị bày nó một lần mà nó hiểu liền. Bây giờ nó mua hàng lúc nào cũng ghi gấp đôi hết!”.

     

    Về đến nơi thì thấy anh chàng làm băng-rôn bước vào hỏi ngay: “Hóa đơn viết bao nhiêu anh?”, lần này Ròm tui thăm dò: “Thường người ta viết sao chú em?”. “Dạ thì khách kêu em ghi thêm bao nhiêu em ghi bấy nhiêu, vô chừng lắm anh ơi!”.

     

    Sáng ngồi nhâm nhi ly cà phê, ông chủ quán cà phê dứ dứ cái tay chỉ ra ngoài đường. Ròm tui nhìn theo thì thấy một anh chàng dáng dấp nhân viên văn phòng. Ông chủ quán cà phê chửi đổng: “Đó thằng đó đó, hôm qua thấy mà ứa gan. Nó đi mua cái miếng tranh gỗ hình con voi mang về tặng khách, có hai trăm mấy mà nó ghi hóa đơn thành hai triệu. Ăn gì mà ghê quá!”.

     

    Mấy cụ hưu trí ngồi xung quanh đều xua tay: “Tưởng chuyện gì, mà nó có ăn một mình nó đâu. Cái miếng gỗ đó ai lại không biết giá, nó ăn một mình nó chết liền!”.

     

    Rồi thêm một chi nhánh ở Đắc Nông mở ra, lại tiếp tục công việc mua sắm và lấy hóa đơn đỏ. Cậu nhân viên văn phòng sau khi đi lấy hóa đơn in ấn về, miệng cười tươi như hoa: “Trời ơi ông không biết đâu, bà chủ tiệm nghe tui nói ghi hóa đơn đúng 1,7 triệu bả tròn xoe mắt. Không tin, vì lần đầu tiên bả ghi hóa đơn đúng giá tiền. Vui lắm, thằng kia làm có hai trăm mấy ghi thành một triệu mấy, bả còn hích hích vào tay tui hỏi ghi thêm nhiu?”.

     

    Ròm tui mang nỗi niềm hóa đơn ra hỏi một anh chủ cửa hàng ở Đắc Nông, hỏi anh có bao giờ ghi thêm vào hóa đơn đỏ cho khách không. Anh chủ cửa hàng như được cơn xả giận: “Anh tưởng bọn tui thích ghi như thế lắm à, ghi mà run thấy bà chứ bộ! Có người làm hai mươi mấy triệu bắt tui ghi thành năm mươi mấy triệu. Ăn gì mà khủng khiếp, lỡ có chuyện gì mình dễ bị vạ lây lắm!”. Xem ra lời anh chủ cửa hàng nói cũng có lý, vì “Hóa đơn mà biết nói năng, mấy thằng gian dối hàm răng chẳng còn!”.

     

    CỬ RÒM
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 08:50 24/04/2010
    Số lượt xem: 254
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE