Hân hạnh đón tiếp

1 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Gửi Thầy của em!

    Gửi Thầy của em!

     

    Cập nhật: 18/6/2009  14:02:57 PM
    Một điều gì đó thoáng buồn trên khuôn mặt thầy giáo tôi. Một nỗi đau chất chứa đắng sau nụ cười không mấy tự nhiên của thầy khi bước vào lớp. Ôi, em đã muốn nói một vài điều nhưng lại thôi, em sợ làm thầy buồn hơn…

    Thầy ạ, em cũng đã từng phải trải qua cái cảm giác đau đớn tương tự. Ngày em học lớp 12, gia đình em gặp phải một chuyện kinh hoàng. Cả bố và mẹ em đều phải vào viện cấp cứu vì một sự cố khủng khiếp. Lúc đó em còn chưa có di động, không  ai liên lạc được với em. Vào cái lúc bố mẹ em đang phải chiến đấu với tử thần thì em vẫn còn đang mải chơi ở nhà đứa bạn thân. May thay chiều hôm đó, tình cờ có người cùng quê với em gặp và báo tin. Em ko thể diễn tả được cảm giác của em lúc đó thế nào nữa, có cái gì đó đau đớn, quặn thắt, ân hận, xót xa. Em hoang mang , không biết phải làm gì, em oà khóc…

    Em đã sợ vô cùng, chạy vội về nhà. Mẹ em qua khỏi còn bố em vẫn còn đang cấp cứu. Nhìn nét mặt tái xanh của mẹ em không nói nên lời thậm chí một câu xin lỗi… Em chỉ biết cầu nguyện chúa trời cho bố em tỉnh lại. Có lẽ ông trời thương mẹ con em nên đã để bố em sống lại. Năm năm đã qua, mọi thứ đã bình yên trở lại nhưng câu chuyện ngày hôm đó vẫn chưa bao giờ thôi ám ảnh em. Nhất là khi nghe thầy nói: “ Nếu bố mẹ các bạn đau ốm thì cố gắng về thăm đừng để đến lúc phải hối hận”. Em xin lỗi thầy. Em đã khóc…

    Em thực sự muốn bày tỏ lời chia buồn với thầy. Thầy ạ, rồi thời gian sẽ xoa dịu mọi nỗi đau. Dù bác đã đi xa nhưng chắc chắn bác sẽ luôn ở bên thầy và theo dõi những bước đi tiếp theo của thầy. Vậy nên thầy phải tiếp tục, cố gắng và cố gắng hơn nữa để trở thành một người tốt nhất có thể.

    Thầy là một người đáng để em ngưỡng mộ. Thầy chỉ hơn em có hai tuổi nhưng đã làm được giảng viên. Và em thực sự thích nụ cười hiền từ của thầy!
    Em biết thầy mạnh mẽ hơn em nghĩ ! Đúng không  ạ? Mong thầy sớm trở lại và vẫn nụ cười ấy mỗi khi đến lớp dậy chúng em thầy nhé!

    Kính mến!


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 05:28 22/07/2009
    Số lượt xem: 295
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE