Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Gửi cậu mùa thu Hà Nội

     
     
     
     

    Cậu sống ở một thành phố miền Nam nên có lẽ chẳng bao giờ cảm nhận được cái không khí se se lạnh cuối thu Hà Nội đâu nhỉ?  

    Chúng mình quen nhau qua trại hè Anh ngữ, có nhiều điểm chung, đặc biệt là cái tính nhạy cảm với nắng mưa, thời tiết. Cậu hay than thở, khí hậu trong Nam quanh năm toàn là nắng ấm với mưa nhiều, lấy đâu ra cảm giác lành lạnh miên man da thịt như ngoài này. Tớ cười hì hì: “Hay là để tớ gửi cậu một góc của mùa thu Hà Nội nhé! Biết đâu nhờ thế mà cậu cảm nhận được thì sao?” Thế là, cậu háo hức: “ Ừ, gửi cho tớ đi, một góc nhỏ thôi cũng được!”. Chỉ khổ cho tớ, bây giờ đang ngồi vắt óc xem nên gửi cái gì, để cậu có thể cảm nhận và yêu Hà Nội của tớ.

    Người ta viết về Hà Nội nhiều rồi. Hà Nội có chùa Một cột, tháp Bút, hồ Gươm, cầu Thê húc, kem Tràng Tiền, Hồ tây bảng lảng sương mờ, những quán phở ngon, nghi ngút khói thơm… Túm lại là rất nhiều. Nhưng tớ, tớ sẽ gửi cho cậu một góc Hà Nội khi mùa thu tới, Hà Nội của riêng tớ mà thôi.

    Hà Nội mùa thu trong tớ, là con ngõ về nhà. Ngõ nhỏ xíu, đầy quán hàng, tấp nập bán mua. Mỗi lần nhìn lên chỉ thấy toàn là cột điện và cột thu phát sóng điện thoại . Các loại dây to, dây nhỏ chằng chịt vào với nhau, rối cả mắt. Thế mà một buổi sáng nọ, tớ chợt phát hiện ra ở tầng ba của một nhà gần ngõ, có một giàn ti gôn đẹp cực. Những dây ti gôn nho nhỏ, mềm mại leo tràn lan ra bên ngoài. Bao nhiêu là bông hoa màu hồng nhạt, mong manh trong sương sớm, nổi bật trên bức tường xi măng thô nhám. Ui, cậu cứ “khám phá” ra điều vĩ đại này như tớ xem, thế nào cũng thấy thú vị y chang tớ vậy.

    Hà Nội mùa thu trong tớ, là cái trạm chờ xe bus lúc nào cũng đông người trên đường tớ đi học về. Đủ tiếng nói, giọng cười, và những nghề nghiệp khác nhau. Họ chỉ có một điểm chung, là cái dáng vẻ nhẫn nại khi chờ xe bus đến. Đôi lúc, tớ còn thấy chút mỏi mệt trên những gương mặt ấy. Nhất là khi vào buổi tối, sương thu bắt đầu rơi thấm lạnh vai áo. Có vài chị sinh viên so vai, đứng im lặng, nhìn đi đâu đâu ý. Nhìn vào họ, tớ hiểu Hà Nội, ngoài cái vẻ đông đúc, nhộn nhịp và hào hoa của nó ra, còn là những vất vả, thầm lặng không lời.

    Hà nội mùa thu, còn là chiếc lá khô chênh vênh trên khung cửa sổ mà tớ tình cờ nhặt được. Sắc lá vàng nhưng rìa lá còn xanh, thật ngộ cậu ạ. Tớ ép lá vào vở, mong giữ lại cho mình một chút bình yên, run rẩy của mùa thu. Có thể cậu không biết đâu,song đúng là vậy đấy, trong những ngày thu này, đi bất kì con đường nào của Hà Nội cậu cũng sẽ thấy lá bay. Từng chiếc lá, có khi cả đợt lá chênh chao, đậu xuống mặt đường, xuống thảm cỏ mà như còn lưu luyến quãng thời gian tuyệt đẹp, tràn đầy nhựa sống trên cành. Cứ dừng chân lại bên một con đường, đừng nói gì mà chỉ lắng nghe tiếng chim gù trên mái ngói thẫm màu rêu còn sót lại, và nhìn sắc lá đang tràn trên mặt đất, cậu sẽ thấy lòng mình thanh thản vô cùng.

    Hà Nội mùa thu, còn là sắc áo màu ngập khắp phố phường, là thoáng heo may se sắt, chưa đủ rùng mình nhưng cũng khiến người ta thấy mơn man da thịt. Tớ yêu nhất là cảm giác một sớm mai tỉnh dậy, thấy ngoài hiên nhà, không khí khô se và mẹ đang lụi cụi tìm quần áo thu đông cho chúng tớ trong cái tủ gỗ cũ kĩ. Ngày bé, tớ còn phải giang rộng hai tay ra để mẹ lồng áo vào giùm tớ. Toàn là những cái áo màu mè, rực rỡ chứ. Chỉ mới nhìn qua đã thấy ấm sực cả người.

    Hà Nội mùa thu…

    Là nhiều lắm, những chi tiết nhỏ bé, những khoảnh khắc thoáng qua song thật đáng nhớ. Chút heo may cuối mùa để dọn chỗ cho một mùa đông tới, chút thương yêu trong mắt những người thân vào ngày trở gió, và cái nắm tay bè bạn mỗi chiều tan lớp, khi giỏ xe đầy lá vàng rụng xuống. Tớ sẽ gửi cho cậu tất cả những thứ đó…

    Bên ngoài phong bì, tớ sẽ đề là: “Gửi cho cậu mùa thu Hà Nội nè”. Để cậu biết rằng, bạn cậu, dù đang giữa mùa heo may Hà Nội vẫn nhớ cậu tha thiết, một người bạn ở miền đất rực rỡ nắng vàng.


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Công Sự @ 05:16 29/09/2010
    Số lượt xem: 197
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE