Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Gửi anh và tháng 12 bạt ngàn gió...

    Cập nhật lúc 09:05, Thứ Ba, 01/12/2009 (GMT+7)

    Seoul – Bắc Kinh, ngày…tháng…

     

    Ngày anh đi – một ngày đông ảm đạm. Em tự hỏi em sẽ sống thế nào nếu thiếu bàn tay anh, thiếu bờ vai vững chãi của anh… Em tự hỏi con Nhóc 24 tuổi là em đây có thể cười vô tư, khóc tự nhiên như những ngày bên anh không…

     

    Seoul mùa đông - mùa của gió, những con gió kéo về như cuốn lấy người đi đường, rét buốt cả da thịt; mùa của tuyết phủ trắng mặt đường; mùa của những chiếc áo len to đùng và những bao tay dày cộm; mùa của những niềm riêng không gọi thành tên, mùa để nỗi nhớ đi lạc vào đêm…

     

    Những buổi tối tháng mười hai bạt ngàn gió. Gió len vào những khe hở cửa sổ làm em lạnh run người. Ngồi trong nhà mà em cứ ngỡ đang lang thang ngoài phố. Thèm cảm giác nắm tay bàn tay ấm nóng của anh. Em chẳng hiểu sao tay anh lại ấm thế nhỉ?

     

    thang123.jpg
    Ảnh minh hoạ: Raysoda.com

     

    Em thức dậy sau một giấc ngủ dài. Cảm giác đầu tiên khi chui ra khỏi tấm chăn ấm nóng là sự cô đơn bao trùm. Nhà vắng.. Nhìn trên tủ lạnh có mảnh giấy nho nhỏ của đứa bạn cùng phòng:

     

    “Dậy đi nhỏ! Đôi khi cô đơn cũng có cái thú vị và nỗi buồn cũng không hẳn là bất hạnh đâu!”

     

    Chợt em phát hiện một điều giản dị: Nếu tình yêu mang đến cho chúng ta những niềm vui bất tận thì nỗi buồn mà ta nhận lại được là cũng không giới hạn. Em đang buồn, nỗi buồn như những cơn gió mùa đông, đến rồi đi, nhưng bao giờ cũng để lại những “dấu ấn” chẳng phai mờ.

     

    Em bắt đầu ngày mới bằng một ly sữa nóng. Anh hay bảo em uống nhiều sữa sẽ tốt cho em. Em đã chun mũi phản đối rằng em có còn bé đâu mà phải “nuôi” bằng sữa. Anh cười rồi bảo: “Em không còn bé, nhưng em chưa lớn bằng người ta đâu. Em phải ngoan và trưởng thành hơn nữa!” Em phì cười: “Em sẽ ngoan nhưng sẽ không trưởng thành đâu. Trẻ con mới được cưng chiều, mới được nhõng nhẽo chứ!”. Bây giờ em ngồi đây, ngoan lắm anh à. Chỉ có điều không có anh để mè nheo. Tự nhiên em thấy hờn giận. Giận cái lạnh căm căm ngoài song cửa. Hờn cơn gió cứ lùa mãi vào tóc em. Đáng ghét thật!

     

    Ảnh minh hoạ: Raysoda.com

    Những ngày đông không anh.

     

    Không wine.

     

    Không online.

     

    Không Chopin.

     

    Em đã để dành chai rượu vang tuyệt hảo, xếp gọn những cây nến thơm và cất đĩa nhạc cổ điển anh vẫn thích vào ngăn tủ. Không có anh, em cũng không còn cảm giác thư thái và bình yên nữa. Mau về với em, với mùa đông, để thưởng thức mùi vị thơm nồng của rượu trong du dương nhạc phẩm của Chopin và cùng em thắp những ngọn nến anh nhé!

     

    Em đã bao giờ nói với anh chưa nhỉ? Em thích được quàng khăn cho anh mỗi lần ra phố. Em thích được xoa lotion vào tay anh, để cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ những ngón tay đan xen vào nhau. Em thích được vuốt ve những sợi tóc phủ trên mắt anh hay lùa bàn tay vào sau gáy để anh phải cáu lên: “Em hư quá!” Dạ! Đúng rồi anh à. Em ngoan-trong-khuôn-khổ và hư-trong-chừng-mực mà. Chẳng phải vì thế mà anh yêu em sao?

     

    Ảnh minh hoạ: Raysoda.com

     

    Mùa rét. Hình như con người ta cũng kiệm lời hơn anh a. Em ra phố. Trời lạnh căm. Những hàng cây ngân hạnh trơ trụi trong gió đến tội nghiệp. Nhìn đâu cũng thấy tuyết trắng xóa. Em co ro trong cái áo choàng đỏ to đùng, cảm giác mình mong manh yếu đuối đến nao lòng. Chạm vào đâu vẫn bắt gặp cái run rẩy lao xao. Gía mà có anh để cùng xuýt xoa cái lạnh. Phố vắng người và thưa tiếng nói cười. Cũng lạ thật anh à. Ở nhà mình người ta hay nói “rét ngọt”, có ai nói “rét mặn, rét chua” bao giờ. Cái rét ngọt ngào thế mà chẳng ai yêu nó anh nhỉ. Tự nhiên em thấy thương, thương tháng mười hai, thương mùa đông giá rét, thương em của những-ngày-không-anh- cô đơn.

     

    Hình như em đã trót yêu mùa đông mất rồi…

     

    Dường như ai đi ngang cửa
    Gió mùa đông bắc se lòng

     

    Anh à, dù mùa đông Seoul có lạnh, gió có thổi liên hồi, tuyết có rơi trắng xóa con đường thì em vẫn yêu mùa đông, yêu cái lạnh khắc nghiệt ấy và…em yêu anh…

     

    Em đang nhớ một người, em nhớ anh…

     

    Seoul – Bắc Kinh những ngày tuyết phủ…

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 19:17 02/12/2009
    Số lượt xem: 260
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE