Hân hạnh đón tiếp

1 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > góc tâm sự >

    Điểm số cuộc đời…

     
     

    Tôi rất nhớ những bài văn miêu tả thời cấp một, nó giúp tôi định hình mọi sự vật xung quanh một cách chính xác và lém lỉnh.

     

    Thế thì tại sao hôm nay khi ngồi nghĩ về cô, tôi lại không một lần nữa ôn lại cách làm một bài văn miêu tả?

     

     

    Lại một mùa đông nữa về trong bàn tay ai đang cần mẫn ngồi đan bên những ô cửa sổ, trong cái buốt lạnh khi tôi quàng thêm khăn ấm mỗi lần ra phố, trong nỗi nhớ với bộn bề kí ức tuổi thơ về những mùa đông đã đi qua cuộc đời mình… Cái thời khắc ấy dễ gợi cho tôi nhiều kỉ niệm về mái trường và thầy cô yêu dấu. Thi thoảng ngồi một mình trong căn phòng nhỏ khu kí túc, tôi vô thức gọi tên nỗi nhớ bằng những giai điệu trong bài hát năm nào: “Một chiều đi trên con đường này, bao kỉ niệm chợt chợt sống trong tôi. Về lại trong sân ngôi trường này còn đâu đây nỗi nhớ đong đầy…” Tôi nhớ biết bao cái thuở lên chín, lên mười hành trang đến trường là quyển vở đã quăn góc hai đầu, cái thước kẻ gỗ lem nhem mực tím. Và đôi khi cả củ khoai nướng đen nhẻm vẫn còn chưa kịp chín. Tôi nhớ con đường quê mẹ tôi gánh gồng bao buổi chợ, khi lớn lên nó trở thành con đường đến trường bao ngày mải chơi dưới cơn mưa muộn học. Và…Tôi nhớ cô giáo tôi, người đã dạy cho tôi những điểm số đầu đời bằng tất cả tình yêu thương trìu mến.

    Mùa đông sẽ lạnh lẽo thật nhiều, nếu như…Nếu như đến một ngày những dòng kí ức ấy không còn tồn tại trong tôi nữa.

    Tôi rất nhớ những bài văn miêu tả thời cấp một, nó giúp tôi định hình mọi sự vật xung quanh một cách chính xác và lém lỉnh. Thế thì tại sao hôm nay khi ngồi nghĩ về cô, tôi lại không một lần nữa ôn lại cách làm một bài văn miêu tả? Nó sẽ giúp những hình ảnh về cô được lưu giữ mãi như thuở tinh nghịch năm nào. Cô tôi người ngoài phố nên trông cô khác hẳn những cô giáo khác trong trường xuất thân từ đồng ruộng. Cô rất hợp với mái tóc buông ngang vai thường đùa nghịch trên trang giấy còn lem nhem vết mực của tôi mỗi khi cô ân cần lại tận chỗ giảng bài. Tôi rất nhớ mùi hương bồ kết trên mái tóc ấy, Nó gần giống với mùi thơm trên tóc mẹ vừa giống thứ hương thơm nào đó tôi đã gặp đâu đó trong cuộc đời mà không tài nào định nghĩa nổi. Tôi nhớ đôi bàn tay búp măng của cô đã nâng tôi dậy, vuốt sạch bụi đất khi tôi trượt chân ngã ở sân trường, khóc không thành tiếng. Tôi nhớ ánh mắt của cô thật hiền mỗi khi tôi mắc lỗi vì nghịch ngợm. Tôi nhớ…Nhớ rất nhiều…

    Tôi nhớ cô tôi tên là Hiển lên thay cô giáo chủ nhiệm cũ của chúng tôi cuối cấp I, cô trẻ và dậy văn rất hay nhưng có một điều đặc biệt là giờ văn nào cô cũng gọi tôi lên đọc bài văn mẫu. Lúc đầu còn thấy thinh thích, hơi vênh mặt lên tự hào với lũ bạn cứ nghểnh cổ lên lắng nghe. Nhưng rồi mãi cũng phát chán, phát bực lên được vì tôi nghĩ tại sao cô không gọi ai khác mà lại cứ là tôi phải đứng lên đọc bài văn mẫu của mình? Cái suy nghĩ ấy đã khiến một đứa con gái như tôi ấm ức mãi không thôi. Nên có một hôm tôi mặc kệ, không thèm làm bài ở nhà nghĩ bụng “muốn đến đâu thì đến, cô giáo mà phạt cũng không sợ”.

    Hôm sau như thường lệ, vừa mới bước vào lớp, cô đã gọi tôi lên đọc bài văn cô cho về nhà hôm trước. Lúc ấy bao nhiêu cái ý muốn chống đối biến đi đâu mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi của trẻ con khi không thuộc bài bị cô giáo phạt đứng lên. Càng sợ, càng cuống nên tôi cố lần chần viết vội vàng được cái mở bài rồi cũng đứng lên đọc. Cô gật đầu hài lòng về phần mở bài của tôi và chẳng một lời trách móc việc tôi không làm bài tâp ở nhà. Cô vẫn vui vẻ phân tích trước lớp cái hay, cái đúng của phần mở bài tôi vừa đọc nhưng rút cuộc cô lại cho tôi một điểm bốn to nguềnh ngoàng trong sổ. Tôi bất ngờ đến mức cả giờ ngồi lặng đi không nghe thấy cô giảng điều gì, không nghe thấy lũ bạn đang xì xào bàn tán, chỉ trỏ xung quanh. Lúc đó thật sự tôi đã rất buồn…

    Nhưng cũng phải mãi sau này tôi mới nghĩ được rằng đó là điểm số xứng đáng nhất, cao nhất cho phần mở bài của một bài văn miêu tả. Đó cũng là điểm số xuất phát điểm cho tất cả, nó đã dạy tôi rằng đừng bao giờ hờ hững, lười biếng với chính bản thân mình.

    Từ đấy trở đi tôi luôn dặn mình phải cần mẫn trong mọi công việc. Điểm bốn mà cô giáo cho ngày nào tôi chưa bao giờ kể cho bố mẹ nghe, tôi sợ mọi người sẽ thất vọng về mình. Phẩy văn kì ấy của tôi sụt giảm hẳn, tôi nhớ mình đã khóc rất nhiều. Lúc ấy cô giáo đã đến bên cạnh buộc lại mái tóc vàng hoe suốt ngày dãi nắng trên cánh đồng trung du của tôi:

    - Em buồn vì điểm bốn cô chấm phải không nào, bài văn làm dở hôm ấy em đã viết lại đầy đủ hay chưa?

    Tôi gật đầu mà nước mắt cứ ứa ra kèm theo những tiếng nấc của tuổi thơ vụng dại. Bài văn làm dở tôi đã viết lại hoàn chỉnh không biết bao nhiêu lần trong trí nhớ, bài văn miêu tả về cô giáo tôi, bài văn đặt nên những gạch nối đầu tiên cho tâm hồn để sau này tôi quyết định theo nghề cầm bút viết văn. Nhưng cô giáo của tôi thì chưa bao giờ đọc được bài văn hoàn chỉnh ấy.

    Tôi lớn lên theo thời gian, những điểm số gắn với việc học hành như là một điều kiện bắt buộc, bất di bất dịch. Kể cả khi bước chân vào giảng đường, khi chúng tôi đã trở thành người lớn, thì câu chuyện điểm số cũng muôn hình vạn trạng. Giữa dọc ngang con số gắn với cuộc đời mình sao tôi lại nhớ điểm bốn ngày xưa cô cho đến thế? Nó đã nằm yên trong quyển sổ điểm cách đây hơn mười năm, không biết khi xây trường mới thì có còn kho để lưu lại nữa không? Cũng chắc rằng chẳng ai còn nhớ đến điểm bốn ngày xưa của tôi nữa nhưng lúc nào nó cũng tồn tại trong tâm trí của tôi để nhắc nhở tôi phải luôn luôn nỗ lực, cố gắng hết mình. Phải biết trân trọng những gì mình đã có để làm tốt hơn nữa, phải lắng nghe những yêu thương mà cuộc sống đã trao tặng cho mình như một ân huệ.

    Hôm nay tôi lại lần nữa viết lại bài văn năm xưa, tôi biết nếu cô đọc bài viết này cô sẽ lại cho tôi một điểm bốn nữa của cuộc đời vì nó không giống như lý thuyết miêu tả một bài văn mà cô đã dạy. Nhưng tôi sẽ lại vui mừng đón nhận vì biết rằng tôi lại vừa được thêm một điểm số yêu thương mới.

    Cô ơi, con đường ngày nào em đến trường giờ giờ cũng thay da đổi thịt. Em cũng đã lớn khôn hơn nhiều cái thời khóc nấc trên bàn tay cô vì điểm số. Giờ đây mỗi lần đứng trước một một môn học, một bài thi em luôn nhớ lời cô dạy năm xưa rằng điểm số không quan trọng bằng thực lực, bằng kiến thức. Cô chuyển trường đi xa đã bao nhiêu năm, chưa một lần gặp lại để nói với cô rằng tất cả những điểm số trong cuộc đời em đều không còn tồn tại trong trí nhớ trừ điểm bốn ngày nào cô chấm.”

    Thấy nhớ nhớ thương thương mùi hương bồ kết trên tóc cô năm nào vẫn còn vương trong trí nhớ. Ước một lần được khóc ngon lành trong vòng tay cô. Có đôi lúc trong giấc mơ hiền như cổ tích của mình tôi thấy cô đang mỉm cười với điểm bốn đỏ tươi cô vừa cho vào bài văn miêu tả vẫn còn dang dở. Để sau mỗi giấc mơ nỗi nhớ lại buột thành tiếng gọi “ Cô ơi! Em nhớ cô thật nhiều, thương cô thật nhiều và cám ơn cô vì tất cả”.

     

    Vũ Thị Huyền Trang


    Nhắn tin cho tác giả
    Thuy Kieu @ 06:29 21/11/2010
    Số lượt xem: 303
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE