Hân hạnh đón tiếp

3 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Đánh thức “giác quan”!

    Đánh thức “giác quan”!
    Cập nhật: 27/8/2009 | 3:21:17 PM
    Đã 3 năm kể từ ngày anh ra đi…chị không đến với ai, không muốn yêu ai, không còn chút cảm giác.

     
       
    Chị Tâm và anh yêu nhau từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, 4 năm đủ để họ hiểu và yêu nhau say đắm. Gia đình 2 bên quen biết nhau từ trước và đều rất ủng hộ mối tình của đôi lứa. Anh học trước chị 1 năm nên ra trường và đi làm trước.

    Kể từ lúc anh về quê(Thái Bình) làm việc, còn chị ở lại Hà Nội học tiếp, 2 người phải xa nhau và rất ít khi gặp mặt. Nhưng có lẽ tình yêu đậm sâu giữa hai người đã khiến cho “khoảng cách” không còn là trở ngại, họ vẫn yêu thương nhau như ngày nào. Mọi chuyện tưởng chừng sẽ luôn tốt đẹp, luôn hạnh phúc nhưng rồi…

    Một ngày mưa tầm tã, ngày chị ra đời, anh lặn lội đường xa từ Thái Bình lên tận Hà Nội chỉ để tặng chị một bó hoa và nói câu chúc mừng sinh nhật người yêu dấu. Một ngày mưa, mưa xối xả có lẽ đã báo hiệu một điều chẳng lành…Chuyến xe ca anh đi bị tai nạn, lật xe, anh mãi ngủ yên…

    Chị đã ngất xỉu khi nghe tin dữ. Nỗi đau quá lớn, không thể nào xóa nhòa. Chị đã khóc suốt 3 năm trời và nguyện sẽ ở mãi như vậy, mãi giữ hình bóng anh trong tim.

    Gia đình, bạn bè và cả những người quen biết đều khuyên chị quên anh đi và đến với một người đàn ông khác, lập gia đình và làm tròn bổn phận của người con. Nhưng…dường như tất cả đều không có nghĩa với chị, hình ảnh của anh đã   khắc sâu vào tâm khảm, những kỉ niệm, những lời yêu thương như vẫn còn đó, chị lại khóc...

    3 năm qua, ngày nào đến giỗ anh, chị cũng gác lại mọi việc về thắp hương cho anh và lại mơ màng nhớ lại những kỉ niệm xưa. Chị đang sống vì cái gì ư? Có lẽ chị cũng không biết nữa, mọi thứ cứ miên man, mơ màng trong đầu chị, khiến chị không biết phải bước tiếp ra sao.

    ***

    Rồi một ngày đẹp trời, chị gặp một người đàn ông mới, lạ mà quen lắm! Anh tên Quân, là nhân viên mới vào làm cùng phòng hành chính với chị. Đó là một con người rất đặc biệt, có nét gì đó rất giống người yêu cũ của chị. Anh đã khiến chị càng thêm nhớ nhưng, càng thêm hoài tưởng.

    Ngay từ lần gặp đầu tiên, chị đã khiến anh Quân phải suy nghĩ, có điều gì đó đằng sau ánh mắt đăm chiêu nhưng vẫn rất dịu dàng của chị. Rồi họ cũng thành bạn của nhau từ lúc nào không biết. Chị Tâm không bao giờ nghĩ rằng một điều bất ngờ sắp xảy ra với chị. Sau 1 năm anh chị làm bạn thân, anh đã nói lời yêu thương với chị. Anh nói muốn được che chở, chăm sóc và yêu thương chị thay người yêu cũ.

    Chị không hiểu mình đang nghĩ gì nữa. Chị rất yêu quý anh nhưng tình yêu có lẽ là không dám chắc. Có cái gì đó “nhầm lẫn”, xao xuyến nhưng mơ hồ xuất hiện trong suy nghĩ của chị.

    Rồi bỗng chị khóc khi nghe anh nói:

    “Anh biết anh là người đến sau, có thể anh không thể lấp đầy khoảng trống trong em, không thể làm liền vết thương cũ, nhưng anh cũng biết anh có thể yêu thương em nhiều hơn những gì anh đã nói!”

    Chị khóc không biết vì cái gì, có lẽ chị khóc vì bất giác, chị nhận ra có người đã đánh thức giác quan của chị, khiến chị lại muốn được như ngày xưa, muốn được yêu thương và hạnh phúc thật nhiều…

    Mừng cho chị, mong sao chị mãi gìn giữ được tình yêu đến muộn này và hy vọng sẽ là tình yêu cuối.

    Thu Cúc-
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 15:44 03/09/2009
    Số lượt xem: 192
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE