Hân hạnh đón tiếp

3 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Câu chuyện chiếc quạt máy

    Câu chuyện chiếc quạt máy

      

     


    Ngày nọ anh mở mắt thức dậy và thấy mình là chiếc quạt máy. Anh thấy mình chạy vù vù, xung quanh là nhiều người ngồi hóng gió. Anh nhìn lại mình và thấy có hai loại vận hành. Anh thấy cánh quạt của mình quay tít, khi nhanh khi chậm thì theo nút bấm. Anh lại thấy mình quay qua quay lại để phát gió đi khắp mọi hướng.
     
    Dần dần anh tự thấy mình vô cùng quan trọng. Anh là trung tâm điểm của mọi người. Ai cũng sung sướng khi anh hoạt động, ai cũng chen chúc muốn ngồi gần anh để được anh phát cho chút gió. Anh hết sức hãnh diện về vai trò của mình, lòng anh thật tâm muốn mang lại những giây phút mát mẻ dễ chịu cho người khác. Anh tự quan sát mình thêm. Anh thấy mình có màu sắc thanh nhã, kiểu dáng xinh xắn, vận hành êm ái. Ai cũng khen ngợi anh. Anh vừa lòng với chính mình, với thể chất của mình và vai trò trong "xã hội".
     
    Ngày nọ anh chợt thấy mình không hề lẻ loi. Còn nhiều chiếc quạt máy khác nữa. Họ cũng vận hành như anh, cũng có chức năng như anh. Họ cũng được người ta yêu quí như anh. Anh nhận xét rõ hơn và thấy phần lớn các chiếc quạt máy khác xem ra tốt hơn anh. Anh ghen tị khi thấy có chiếc máy phát sức gió mạnh hơn anh nhiều. Chiếc khác có màu sắc đẹp hơn, kiểu dáng xinh hơn. Có chiếc trẻ trung hơn anh, ra đời trễ hơn anh rất nhiều.
     
    Kinh khủng hơn nữa, có chiếc không còn vận hành. Người ta nói nó "chết máy" và vứt bỏ. Anh tự kiểm tra lại mình và thấy quả nhiên mình đang già cỗi. Những sợi dây được mệnh danh là "dây điện" ngày càng hao mòn, những "mối điện" ngày càng lỏng lẻo. Anh trực nhận ra rằng trong anh có một cái rất lạ được gọi là "điện". Anh biết nó là quan trọng nhưng xưa nay nó đã có sẵn, anh ít chú ý. Đối với anh, quan trọng nhất là sức gió, màu sắc và kiểu dáng của anh. Anh đủ thông minh để biết rằng, một ngày nào đó, các dây diện này sẽ hỏng, anh sẽ chết, người ta sẽ vứt anh, anh sẽ không còn tồn tại. Đáng buồn thay cho anh.
     
    Một buổi sáng nọ, sau một đêm ngủ dài, anh thức giấc và thấy mình là...điện. Vẫn trong chiếc quạt máy nhưng anh là điện, điện là anh. Anh ngỡ ngàng nhìn lại mình, cái quạt điện. Cánh quạt vẫn vận hành như trước nhưng anh đang khiến cánh quạt quay chứ anh không phải là cánh quạt. Dây điện là nơi anh đi qua chứ anh không phải là dây điện. Dây điện có thể đứt nhưng anh không thể chết. Đặc biệt, anh không thấy màu sắc và kiểu dáng của mình là quan trọng nữa. Anh vẫn thực hiện chức năng quạt gió nhưng lạ thay, anh thấy quạt có thể dừng, có thể hư nhưng anh vẫn vận động.
     
    Anh ngẩn ngơ nhìn những cây quạt khác. Họ vẫn vận hành như trước nhưng anh thấy mình không khác họ. Cũng một thứ điện đó đang đang quay cánh quạt. Anh thấy thứ điện đó có tính chất như anh. Hình dáng và màu sắc của họ vẫn còn đó nhưng anh không còn cho là quan trọng. Thứ điện đó dường như một thể với anh, nó chỉ vận hành theo cấu trúc riêng biệt của các quạt điện kia. Anh thấy có một mối liên hệ kỳ lạ với các quạt điện kia và với thứ điện vô hình vô ảnh vận hành trong đó.
     
    Anh lại tiếp tục nhìn quanh và phát hiện một điều làm anh hoảng sợ. Anh nhìn ngắm chiếc bóng đèn, cái máy lạnh, chiếc lò sóng vi ba. Tất cả những thứ đó xưa nay thuộc về một thế giới khác anh. Chúng không phát ra gió mát như anh, chúng hoàn toàn xa lạ. Nay anh trực tiếp thấy rằng cũng chỉ một thứ điện đó đang vận hành chúng. Thứ điện đó có thể làm lạnh, làm nóng, phát sóng, phát sáng...chứ không phải chỉ biết quay cánh quạt. Thứ điện đó cũng chính là điện như anh, anh đồng thể với nó. Và khủng khiếp hơn, anh chính là nó, anh đang nằm trong chiếc quạt máy nhưng cũng đang nằm trong những nơi khác, đang vận hành một cách khác. Thế thì anh là ai hay anh là gì, anh thấy mình sắp điên!
     
    Tim anh đập mạnh. Anh cố trấn tĩnh và nhìn quanh. Anh lại thấy mình đang vận hành chiếc quạt máy và mọi người đang khen gió mát. Anh kiểm tra dây điện, các mối điện và thấy vẫn an toàn. Anh nhìn lại màu sắc và thể dáng mình, tất cả vẫn như ngày hôm qua.
     
    Anh vừa ở đây vừa ở khắp nơi. Anh không biết mình là gì và tự thấy có lẽ cũng chưa đến lúc mình biết nó. Anh chỉ biết có hai cách nhìn chiếc quạt máy. Một cách là bắt đầu từ cái "hình hài" của nó, từ màu sắc, kiểu dáng và đi dần đến cái trung tâm vận hành của quạt, tức là đến với sức sống của nó mà người ta gọi là "điện". Cách thứ hai đi ngược lại từ đầu kia. Đó là đi từ điện, từ "sức sống" và tự hỏi xem sức sống này đang thể hiện thông qua cấu trúc nào. Qua đó anh thấy rõ mối điện, dây điện, chúng dẫn đến sự vận hành của cánh quạt. Anh thấy rõ "sứ mạng" của mình là làm mát cho mọi người. Anh cũng thấy rõ, điện là một nhất thể, tùy theo cấu trúc của thiết bị mà điện đang vận hành để biết chức năng của từng thứ. Tất cả đều là cái "dụng" của một thứ duy nhất.
     
    Cả hai cách nhìn đều cho anh biết chính mình. Nhưng anh sẽ chọn cách nhìn thứ hai vì cách đó làm anh thân thiện với mọi sự quanh anh, nhất là cách nhìn đó hé mở cho anh một điều, đó là anh không bao giờ chết.

     
    Nguyễn  Tường  Bách

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 12:21 28/07/2009
    Số lượt xem: 377
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Nỗi khổ của đàn ông thành đạt

    1. Thời gian không đủ

    Con người không ai hoàn mỹ cũng không muốn từ bỏ những ham muốn của mình, người đàn ông thành công lại càng như vậy.

    Cuộc đời ngắn ngủi, thời gian qua đi không trở lại, đến già đến chết con người ta mới hối hận vì nhiều việc còn chưa làm được. Nếu có thể, người đàn ông thành công đều muốn có thêm 50 năm nữa. Tham vọng càng cao, mục tiêu chưa thực hiện được càng nhiều, những nỗi khổ trong lòng càng thêm day dứt.

    2. Người thân không đợi

    Người đàn ông thành công thường phạm sai lầm giống nhau. Khi cha mẹ còn khoẻ mạnh thì bận rộn công tác, phấn đấu, còn lo lập nghiệp không chăm sóc cha mẹ được. Thế là vì điều kiện công tác mà nhiều người phải xa nhà đi lập nghiệp, không có thời gian tận hiếu với cha mẹ. Đến khi sự nghiệp thành công thì cha mẹ cũng không còn nữa. Lúc này anh mới hối hận: “Con muốn đền đáp công sinh thành thì cha mẹ lại không thể đợi được”.

    3. Gia đình không thông cảm

    Đằng sau một người đàn ông thành công không chỉ có một người phụ nữ. Khi cả hai người phụ nữ thân yêu của anh rơi xuống sông anh sẽ cứu ai trước?

    Tất cả mọi người đàn ông đều không thể trả lời được câu hỏi này. Người đàn ông thành công càng không muốn và không để hai người phụ nữ thân yêu của mình rơi xuống sông. Đàn ông chúng tôi luôn cố gắng hy sinh phấn đấu vì gia đình. Gia đình yên ấm thì chúng tôi mới công tác tốt được.

    4. Bạn bè trách móc

    Người đàn ông thành công đều thấu hiểu giá trị của tình bạn, không thể vì vận động chính trị mà hoài nghi tình bạn, cũng không thể vì làm ăn buôn bán mà kiểm nghiệm tình bạn, càng không thể tính toán được mất với bạn.

    Thêm một người bạn không phải là nhiều, bớt đi một người bạn không phải là ít. Chỉ cần tiếp tục sống trong một xã hội, bạn sẽ không phủ định những giá trị và ý nghĩa của tình bằng hữu.

    5. Phụ nữ hờn dỗi

    Người đàn ông thành công, tình cảm không chỉ là duy nhất, anh có nhiều người phụ nữ ngưỡng mộ, theo đuổi. Cho nên khó tránh khỏi nỗi khổ bị phụ nữ trách “tại sao anh lại vô tình với em?”, nhẹ thì day dứt tạm thời, nặng thì day dứt cả đời.

    Người đàn ông thành công do gánh nặng công việc, do áp lực tâm lý lớn mà chức năng thận thoái hoá nhanh, anh còn có thể rơi vào trạng thái bất lực, sức khoẻ giảm sút.

    Hà Châu(Theo Sina.com)  
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE