Hân hạnh đón tiếp

4 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Bữa cơm đạm bạc giữa ngày mưa

       Ở quê, hôm nào mưa gió bão bùng, chợ đò cách trở là mẹ giục hai chị em ra vườn hái rau càng cua vào xào với tỏi. Chỉ cần thêm một chén mắm thính và ớt dầm là có một bữa ăn ngon trong ngày mưa.
     


    Tháng mười, những cơn mưa mùa đông bắt đầu lún phún kéo theo cái rét ngọt ngào. Những hôm trời như thế này mẹ thường để hai chị em dậy muộn nên ai cũng muốn quấn mãi cái chăn ấm trong tiếng mưa lắc rắc trên mái tôn. Mùa đông ở quê thật buồn, nhìn ra giữa màn mưa mênh mông nước, chẳng biết đâu là bến bờ. Ai cũng muốn thu mình ôm gối bên cái bếp hồng ấm áp, khơi lòng bếp đỏ rực và ném vào đó một củ khoai, củ sắn để đợi một mùi thơm từ đó vút lên ngào ngạt. Những lúc ấy, chiếc thuyền chài của ba sẽ ghé bến, mẹ đội cái nón đi lom khom trước cơn mưa ra đón ba. “Trời mưa gió quá, không kiếm được là bao”. Ba vuốt mái tóc ướt sũng nói với mẹ như thế. Mẹ đi thẳng về phía chợ và bán những con cá ít ỏi đó để mua một ít gạo dành phần cho ngày mai.

     

    Buổi cơm trưa do tôi phụ trách. Sáng mẹ bảo ra sau vườn hái rau càng cua. Có lẽ không một thứ rau nào có sức sống mãnh liệt như loài rau này. Cái thân mềm, mọng nước cứ bám vào chân tường, bờ đá, dọc theo bờ rào hay hiển hiện trong những cậu cây cảnh. Chị em tôi mỗi lần hái đều gọi chúng với một cái tên rất lạ “loài rau của trời”. Sau khi hái xong, ngâm nước để rửa sạch là mẹ thường nhắc lấy chậu nước vừa rửa rau đó ra tưới lên những khoảng đất trống để hàng ngàn hạt hoa càng cua nảy nở. Món rau càng cua xào tỏi là món đặc trưng của những ngày cơm thua gạo kém. Sau khi nồi cơm nấu lửa rơm đã chín, món mắm thính kho với tóp mỡ đã xong, chỉ còn việc bắc cái chảo dầu lên, thêm hành, tỏi gia vị rồi cho rau càng cua vào trộn đều sẽ có một món thật ngon.

     

    Ngoài trời mưa dầm dề, thi thoảng gió lại rít lên trên hàng chuối sau vườn nghe xào xạc. Bữa trưa đạm bạc với cơm trắng, mắm thính, rau xào và không thể thiếu món ớt dầm. Ở xứ Quảng Trị món ớt như là một bảo bối của người dân nơi. Trời nắng cháy da cũng như trời mưa rét cắt thịt, món ớt dầm từ trẻ nhỏ đến người lớn và các cụ già đều có thể ăn.

     

    Tôi từng nghe ông nội kể trong thời bom đạn, khi cái đói hoành hành, con tôm con tép ngoài sông, ngoài ruộng cũng cạn dần thì việc ăn cơm trắng với ớt dầm nước mắm là điều có thực. Khi đó ớt là món “vượt khó” ăn cùng với cơm. Nghe mà phục làm sao!

     

    Có những ngày ba đi chài lưới về được nhiều cá tôm, ngoài việc ra chợ bán đổi gạo thì trong mỗi bữa cơm luôn có cá kho. Những ngày mùa đông, cái bụng ăn thứ gì cũng thấy ngon và không biết chán thì món cá bống thệ kho đi kho lại của mẹ đã làm cả nhà tấm tắc mãi. Ở quê nhìn qua có vẻ quanh năm thiếu thốn nhưng thật ra cá mú thì ngoài sông và rau ráng quanh nhà. Đôi lúc chị em tôi cứ đùa, chỉ cần ngồi trong nhà với tay ra cửa sổ hái những ngọn mồng tơi cũng có một bữa canh ngon.

     

    Những mùa đông bên bữa cơm đạm bạc với gia đình đã rất xa, chỉ còn lại trong một miền ký ức. Sau cơn bão căn nhà bị cuốn đi, mọi thứ không còn gì để bòn mót lại được. Cả nhà tôi tha hương.

     

    Từ đó đến nay, bao năm đất trời vần vũ nhưng những món ăn đạm bạc giữa ngày mưa giông vẫn khiến tôi không thể nào nguôi nhớ về một vùng đất nghèo. Chừng đó thôi cũng ứa nước mắt.

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Thu Hương @ 13:46 12/01/2011
    Số lượt xem: 267
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE