Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

GUI_NGUOI_TOI_YEU2.swf 270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Tham khảo kiểu bài viết > truyện ngắn >

    Bao giờ thôi khắc khoải…


    - Vì sao, vì sao ngày đó anh rời bỏ em. Vì sao anh lại tàn nhẫn như thế. Anh trả lời em đi. Vì anh nên cuộc đời em mới ra nông nỗi này, anh biết không?

    Tôi vừa khóc, vừa gục đầu vào vai anh thổn thức. Bao nhiêu tủi hờn chất chứa trong tim giờ mới có dịp vỡ òa. Mười lăm năm qua, đã bao nhiêu lần tôi chờ đợi giây phút được gặp anh. Vậy mà giờ đây, khi anh xuất hiện rõ ràng bằng da, bằng thịt trước mặt, tôi chỉ nói được có vậy, rồi để mặc nước mắt chảy tràn.

    Anh không còn là chàng trai nghèo khổ, gầy guộc năm xưa nữa. Giờ đây anh đã trở thành một quý ông lịch lãm, thành đạt và giàu có, bệ vệ. Anh đã trở về gặp tôi, hay nói đúng hơn là gặp lại bố mẹ tôi trong một vị thế khác.

    Minh họa: Nguyễn Nam

    Thấy tôi nức nở, anh ôm chặt tôi vào lòng: Em hãy khóc đi, khóc đi cho nhẹ bớt nỗi lòng. Anh thật sự không biết phải nói với em như thế nào, bắt đầu từ đâu cho em hiểu. Lỗi tại anh, tại anh tất cả. Hãy tha thứ cho anh. Chúng tôi đã khóc trên vai nhau như thế.

    Sinh ra ở thành phố, lại là con một nên từ nhỏ tôi đã được bố mẹ nuông chiều, và có một cuộc sống tương đối thoải mái. Bố mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng ở tôi. Sau khi tôi tốt nghiệp Đại học, bố mẹ muốn tôi về quản lý công ty gia đình. Thật lòng tôi không muốn làm công việc kinh doanh, nhưng vì gia đình không còn ai, nên tôi đành phải đảm nhận.

    Bố mẹ tôi đã để ý lựa chọn cho tôi nhiều đám môn đăng hộ đối, con nhà giàu, nhưng tôi đều lắc đầu từ chối. Bởi trong lòng tôi đã có anh. Một chàng trai nghèo quê tận Quảng Nam.

    Anh có gương mặt cương nghị, ánh mắt nhìn ấm áp. Tính anh hiền lành, ít nói nhưng cư xử luôn chu đáo. Chúng tôi quen nhau trong một lần giao lưu văn nghệ. Hình ảnh chàng trai ôm đàn hát, giọng ca như hút hồn người nghe đã thật sự ấn tượng đối với tôi.

    Tôi quyết định làm quen với anh. Chúng tôi đã tỏ ra tâm đầu, ý hợp bởi có cùng nhiều sở thích. Mỗi khi bên anh, tôi luôn có cảm giác được bình yên, che chở. Anh vừa chu đáo, nhiệt tình, lại chân thành, mãnh liệt. Khi tình yêu đã mặn nồng, tôi muốn đưa anh về giới thiệu với bố mẹ chàng rể tương lai.

    Ngày đầu tiên ra mắt, bố mẹ tôi không phản đối cũng không tỏ ra thân thiện với anh. Mọi thứ ban đầu có vẻ thuận lợi hơn tôi tưởng. Nhưng rồi đùng một cái, tôi nhận được mảnh giấy của anh qua một người bạn: Em hãy lấy chồng đi. Anh không xứng với em.

    Tôi thật sự không hiểu điều gì xảy ra. Chỉ biết anh đã xin thôi việc và đi xuất khẩu lao động ở Nga. Tôi đã khóc lóc vật vã, oán trách anh. Một thời gian dài tôi sống trong đau khổ, tuyệt vọng. Cuối cùng, bố mẹ tôi đã tìm mọi cách để bắt tôi chấp nhận lấy chồng, một người đàn ông buôn bán bất động sản giàu có, hơn tôi mười tuổi.

    Sống với người chồng không yêu, lúc đầu tôi đã cố gắng làm tròn phận sự của người vợ, người mẹ trong gia đình. Tôi cứ nghĩ rồi tình yêu sẽ đến sau hôn nhân. Nhưng tôi sai lầm. Chồng tôi suốt ngày chỉ biết có công việc, tiền và những cô gái vây quanh. Khi biết trước đây tôi đã từng yêu anh say đắm, tôi lấy chồng theo gán ghép của bố mẹ, mỗi khi có điều gì không vừa ý, chồng tôi lại ghen tuông, xỉ vả tôi không tiếc lời. Nhiều lần tôi đã quyết định ly hôn, nhưng vì thương con, vì sĩ diện của gia đình, tôi cắn răng chịu đựng.

    Thấy cuộc sống của con gái không hạnh phúc, bố mẹ tôi rất ân hận. Trong giờ phút lâm chung, bố tôi đã khóc và nói với tôi rằng chính ông là người có lỗi khi đã ngăn cản tình yêu của tôi với anh. Ông đã bí mật tìm đến nơi anh ở và quỳ xuống van xin anh hãy buông tha cho tôi. Ông cho rằng anh không xứng đáng với tôi, gia đình anh không môn đăng hộ đối với gia đình tôi. Nếu cần tiền thì gia đình sẽ cho anh một khoản coi như bù đắp thiệt thòi.

    Khi biết ý định và lý do ngăn cản của bố mẹ tôi, anh cảm thấy bị xúc phạm. Anh đã lặng lẽ rời xa tôi, cắt đứt mọi liên lạc. Sau đó anh bỏ việc xin đi lao động nước ngoài với một mong muốn có cơ hội kiếm tiền làm giàu để lấy được người mình yêu, để không ai rẻ rúng, coi thường tình cảm của mình.

    Gần 8 năm lăn lộn nơi đất khách quê người, có chút vốn giắt lưng, anh về quê thành lập công ty đầu tư vào khai thác khoáng sản. Công việc thuận buồm xuôi gió, làm ăn thuận tiện và trở thành ông chủ. Trước đây đã có lần anh tìm về gặp tôi. Hỏi thăm thì biết tôi đã lấy chồng, có một cuộc sống vương giả, nhung lụa, hạnh phúc. Anh lặng lẽ quay về và chấp nhận lấy vợ theo sự lựa chọn của bố mẹ khi tuổi đã ngấp nghé bốn mươi. Cuộc sống của anh không có sự xáo trộn gì nhiều, gần như bình lặng với một người vợ chỉ biết sống an phận.
     
    Sau những gì đã xảy ra, tôi đã không dám oán trách bố mẹ. Những lúc cuộc sống đầy áp lực đau buồn, cô đơn ngay trong ngôi nhà của mình, tôi càng nhớ đến anh, nhớ da diết cồn cào, khắc khoải và ước mong có một ngày được gặp lại người xưa. Những kỷ niệm của tình yêu thời khốn khó vẫn ngọt ngào tuôn chảy trong tôi.

    Càng thương anh, tôi càng thấy xót xa, chạnh lòng cho số kiếp. Đứng lặng nhìn theo bóng anh đang khuất dần sau con đường nhỏ, tôi biết mọi thứ sẽ chẳng bao giờ thay đổi được nữa. Biết đến bao giờ em mới thôi khắc khoải vì anh...

    Trần Thị hương 

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Công Thanh @ 20:14 11/05/2010
    Số lượt xem: 213
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE