Hân hạnh đón tiếp

1 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg 6.jpg 2.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > Góc tâm hồn >

    Nếu tình gọi em…

    Anh là người em yêu chứ không phải là người vẽ đường cho em, buộc em đi theo lựa chọn đó. Em yêu anh nhưng em không thể phụ thuộc anh. Bởi em cũng có cuộc sống riêng, có những việc em muốn làm, có nhiều điều em muốn thử sống cho chính mình...

    Ảnh mang tính chất minh họa

    Em quen anh qua mạng xã hội, kết bạn với nhau lòng vòng vì bạn em là bạn của bạn trai chị gái anh. Từ lúc bắt đầu, mối quan hệ của hai đứa mình đã chẳng có gì suôn sẻ. Em và anh chỉ biết sơ sơ về nhau. Những tưởng rằng anh cũng chỉ là một người vô hình nào đó mà em sẽ lướt qua.

    Như cơn mưa mùa hạ…

     Em bây giờ đã đủ bản lĩnh để có thể là chỗ dựa tinh thần cho anh. Em sẽ bước đi con đường mình chọn và chờ ngày tình quay về.

    Bẵng đi một thời gian dài, em gặp lại anh trên mạng. Những cuộc nói chuyện không tên của chúng mình thường xuyên hơn, không đầu không đuôi, không điểm dừng. Có tối, em với anh ngồi nói chuyện hơn ba tiếng đồng hồ chỉ để cãi nhau cái hay, cái dở của biệt danh “mưa mùa hạ” em chọn. Cuối cùng, anh phải đồng ý với em rằng cái tên ấy dù “sến vô đối” nhưng cực kỳ hợp với tính em. Anh hỏi xin số điện thoại để xem “có sến như tên gọi của em không”. Rồi sáng sáng, anh nhắn tin hỏi han, chọc em cười. Những điều ấy, nhỏ nhặt thôi nhưng với em là lần đầu tiên trong đời, em nhận được sự quan tâm đặc biệt của một người lạ.

    Rồi đến lúc em nhận ra em yêu anh. Tình yêu đầu đời của cô gái 18 tuổi, không ồn ào, náo nhiệt như người ta nhưng đủ nồng nàn để em biết nhớ cồn cào trong đêm anh về quê, không thể nói chuyện trên mạng với em. Tối hôm sau, thấy nick chat của anh sáng lên trên màn hình máy tính, em mừng đến nghẹt thở. Lúc đó, em biết là em yêu anh mất rồi. Yêu anh, em biết thế nào là được lo lắng, được quan tâm. Anh mang đến cho em cái nhìn hồn hậu hơn về cuộc đời, bắt em phải mở lòng ra để biết thế nào là sống, là hạnh phúc.

    Yêu anh, em chấp nhận hằng ngày chỉ nhìn anh qua màn hình máy tính. Từ đầu bên kia, cách em gần 300km, anh cứ bảo “thích nắm tay em chết đi được”. Anh gửi em hình biểu tượng cái ôm trên yahoo và bảo em tưởng tượng đi. Em cười xòa, gõ lên màn hình “Anh ngốc” mà nước mắt chảy tràn trên mi.

    Yêu xa, những lúc cô đơn, khi cần anh nhất, em chỉ biết ra ban-công nhìn về chân trời phía Bắc, nơi anh của em đang cặm cụi làm một tấm thiệp mừng sinh nhật em. Cũng vì yêu xa nên lúc anh tranh thủ thu xếp thời gian vào thăm, em mong đợi thật nhiều rồi lại thấy thời gian lúc anh bên em sao trôi nhanh quá. Càng gần đến lúc anh đi, em càng sợ hãi. Em vờ ngủ quên để anh đi nhẹ nhàng nhưng ngay khi anh khép cửa sau lưng, nước mắt em lại lặng lẽ rơi...

    Chung đường, ngược lối

    Tình yêu của chúng ta vốn chẳng hoa mỹ cao sang nhưng tràn đầy sự chân thành, phải không anh? Khi em chập chững bước vào đời, anh là người chỉ dạy cho em những điều tốt nhất. Em luôn hạnh phúc và tự hào về điều đó. Nhưng không vì vậy mà em phải đi trên con đường có sẵn anh đã chọn cho em.

    Em không thể làm ở công ty anh thích, chỉ chơi với những người bạn anh thấy quý. Có thể em đang sai, em sẽ vấp ngã. Nhưng phải có va vấp em mới trưởng thành chứ anh? Dù trong tình yêu, em mãi chỉ là “bé con ngơ ngác” của anh, em vẫn có quyền được lớn lên trong cuộc sống.

    Em đã nói với anh nhiều lần về những điều đó mà anh không chịu hiểu. Chúng mình cãi nhau, rồi dần cách xa nhau từ khi nào không rõ. Anh không vào thăm, không nhắn tin cho em nhiều nữa. Em tự mặc định chuyện của chúng mình đã hết. Em âm thầm chia tay mối tình đầu đẹp đẽ của mình.

    Đã có lúc em bắt đầu với tình cảm mới nhưng quen người mới, em mới biết mình còn yêu anh quá nhiều. Sự im lặng của anh đủ để em hiểu rằng mọi chuyện đã không còn như cũ nữa. Vậy mà em vẫn vào Facebook anh mỗi ngày, để rồi thấy ghen với những cô gái được anh quan tâm. Mỗi khi chạy dọc quốc lộ, gặp chuyến xe Bắc-Nam về Hà Nội, em lại chạnh lòng nghĩ về anh.

    Em chạy xe về phòng trọ, ngồi trên ban-công hướng về phía chân trời xa xôi. Nếu là ngày xưa, em đã khóc tức tưởi và chạy xe lang thang khắp nơi để vơi bớt nỗi đau. Nhưng em biết rằng em không thể làm đau chính mình, vì anh đã không còn bên cạnh để chở che em như trước.

    Em bây giờ, không thể nói là đã trưởng thành, chín chắn nhưng em tin là em đủ bản lĩnh để có thể là chỗ dựa cho anh khi anh cần. Em sẽ không dõi theo anh nữa. Em sẽ bước đi con đường của em, sống và đón nhận cuộc sống như những gì anh đã dạy em. Để đến một ngày nào đó, nếu anh trở về, tình gọi em bằng tiếng yêu tha thiết cũ, em sẽ lại yêu anh!

    Hạ Vũ (Đại học Vinh, Nghệ An) kể Đức Lộc (ghi)


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thanh Hoàng @ 06:30 20/02/2013
    Số lượt xem: 395
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE