Hân hạnh đón tiếp

0 khách và 0 thành viên

MỜI BẠN DÙNG TRÀ

Hôm nay là....

12_01

Lick cho ăn dùm nha!

Ảnh ngẫu nhiên

270.jpg Picture3.jpg Picture2.jpg Picture1.jpg Picture1_500_06.jpg Bai_thi_so_1__lop_3.flv Bai_thi_so_2_lop_2.flv Bai_thi_so_2.flv Bai_thi_so_1_lop_2.flv Bai_lam_so_1.flv Vochanh3.jpg D3.jpg D2.jpg Deu.jpg Chanh.jpg Son_dau.jpg Sd.jpg 0.jpg 6.jpg 2.jpg

Tự soi tâm mỗi sáng

1. Nhịn đời để tấm thân yên- 2. Nhịn sự hơn thua khỏi luỵ phiền- 3. Nhịn kẻ hung hăn lòng độ lượng- 4. Nhịn tâm háo thắng cõi thần tiên- 5. Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo- 6. Nhịn vợ nhịn chồng gia đình ấm- 7. Nhịn anh nhịn chị ,thêm hoà thuận - 8. Nhịn xóm láng giềng nghĩa thân giao.

Tài nguyên dạy học

Góc riêng

Quà của thâỳ Hùng

Quốc hoa

Kỉ niệm bạn tặng

Sống

Qùa thâỳ Th. Dương

TUỔI THƠ

picture1

Giải trí

Đồng hồ trái đất

Thời gian trôi

ĐỒNG HỒ HOA SEN

Chị Vân tặng

Msmyen

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vọc

    LỊCH

    Gốc > VỀ NGUỒN > Nhân vật >

    Bài thơ nghẹn ngào thay lời con gái Đại tá Trần Quang Khải của cô gái 18 tuổi

     

     

    Dân trí Trước ngày tổ chức tang lễ, trên nhiều trang cá nhân của cư dân mạng đã lan truyền một bài thơ rất xúc động của tác giả Vũ Phương Trang (Nam Cao, Kiến Xương, Thái Bình), sinh viên năm nhất Đại học Sư phạm Hà Nội. Bài thơ thay lời cô con gái bé bỏng của Đại tá Trần Quang Khải hỏi bố về những điều cô bé đang thắc mắc.

    Sáng nay (20/6), lễ truy điệu của Đại tá Trần Quang Khải đã được tổ chức tại Nhà tang lễ BV Quân Y 4, Quân khu 4 (xã Hưng Lộc, TP Vinh, Nghệ An). Hàng trăm người từ khắp mọi nơi đã có mặt từ rất sớm tại nhà tang lễ để tiễn đưa người chiến sĩ Phòng không - Không quân về nơi an nghỉ cuối cùng. Trước đó, rạng sáng ngày 18/6, thi thể Đại tá, phi công Trần Quang Khải đã được đồng đội và người dân đưa vào đất liền.

    Trong đám tang, hình ảnh người vợ hiền khóc ngất bên linh cửu của chồng và đôi mắt ngây thơ của bé gái ngơ ngác nhìn mọi người đến viếng cha khiến ai cũng quặn lên một nỗi đau khôn tả.

    Được biết, 40 tuổi, Đại tá Trần Quang Khải mới lập gia đình với một người phụ nữ cùng quê Bắc Giang. Anh chị mới chỉ có một bé gái vừa tròn 3 tuổi. Vợ làm việc ở Hà Nội nên anh thuê nhà để chị tiện đi làm, còn mình vẫn đóng quân ở Thọ Xuân (Thanh Hóa).

    Đôi mắt con trẻ trong đám tang cha khiến bao người phải xót xa, thương cảm... Ảnh: Nguyễn Duy.
    Đôi mắt con trẻ trong đám tang cha khiến bao người phải xót xa, thương cảm... Ảnh: Nguyễn Duy.

    Những ngày qua, sự hi sinh thầm lặng của Đại tá Trần Quang Khải - Phi công cấp 1, Phó Trung đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng Trung đoàn 923, Sư đoàn Không quân 371, quân chủng Phòng không - Không quân trong vụ rơi máy bay SU-30MK2 khiến không chỉ gia đình anh đớn đau mà cả dân tộc cũng xót xa vô tận. Người ta càng cảm thương hơn với người cha già đã ngoài 80, người vợ hiền và cô con gái còn bé bỏng của anh trước nỗi mất mát lớn lao này.

    Trước ngày tổ chức tang lễ, trên nhiều trang cá nhân của cư dân mạng đã lan truyền một bài thơ rất xúc động của tác giả Vũ Phương Trang (Nam Cao, Kiến Xương, Thái Bình), sinh viên năm nhất Đại học Sư phạm Hà Nội. Bài thơ thay lời cô con gái bé bỏng của phi công Khải hỏi bố về những điều cô bé đang thắc mắc. Bài thơ không được đặt tên, có tất cả 52 câu, 350 chữ… với rất nhiều câu hỏi. Những câu hỏi của con thơ với người cha quá cố như xoáy vào người đọc một nỗi đau đớn khôn nguôi.

    Những câu hỏi tưởng chừng như rất ngây thơ của con trẻ lại chính là nước mắt của biết bao người. Đọc bài thơ, người ta càng tiếc nuối hơn người vừa nằm xuống và cảm thương hơn với những người đang sống, nhất là cô con gái bé bỏng của anh.

    Tác giả Vũ Phương Trang cảm tác viết nên bài thơ này vào ngày 19/6, là Ngày của Cha. Và cô đã “đóng vai” cô con gái nhỏ của Đại tá Trần Quang Khải để viết liền một mạch 52 câu thơ.

    Cô chia sẻ: “Chú Khải, trước kia con không biết chú là ai và có lẽ nhiều người cũng vậy, nhưng giờ này cả Tổ Quốc hướng đến chú và đồng đội, những con người đã cống hiến tuổi xuân của mình cho sự bình yên của đất nước.

    Chú mãi mãi trẻ đẹp ở tuổi 43, chú bằng tuổi mẹ con. Năm nay con đã 18 tuổi rồi, con cứ nghĩ rằng "bạn" nhà chú có lẽ chừng tuổi con. Nhưng hôm qua đọc báo con mới biết, đau đớn lắm chú ơi! Chú mải miết cống hiến cho đất nước mà lập gia đình muộn, em còn quá nhỏ bé chú ơi. 3 tuổi vẫn còn quá khờ dại, vẫn còn bé bỏng lắm. Em làm sao có thể hiểu được hết nỗi đau này, lớn rồi làm sao em có thể chịu được đây?

    Con được sống đủ đầy trong tình thương của cha mẹ và của anh trai, nhưng nhà con cũng có một người em mất cha từ sớm. Lúc cậu con qua đời, em con nó mới tròn 4 tuổi, cũng là độ tuổi ngây thơ như con gái của chú bây giờ. Lúc bố nằm đó nó không hề khóc, nó cứ loanh quanh bên bố bảo sao bố ngủ say thế, bố dậy dẫn con đi buông diều…, mọi người đến chia buồn em cũng hỏi sao nhà đông vui mua nhiều hoa thế, lúc đó cả nhà con khóc ngất cả đi. Lúc đưa tang em không chịu chống gậy mặc áo trắng, cứ nằng nặc đòi đeo cái khăn vàng cho đẹp, đưa bố vào quan thì em gào lên rằng sao bắt nhốt bố. Trời nóng sao các chú bắt nhốt bố cháu không để bố cháu nằm giường. Em còn quá ngây thơ khờ dại.

    Tác giả Vũ Phương Trang. Ảnh: VPT.
    Tác giả Vũ Phương Trang. Ảnh: VPT.

    Thấm thoắt đã 8 năm rồi nhưng con còn nhớ như in cảnh đó, tội nghiệp lắm chú ơi!

    Hôm nay là Ngày của Cha, con nói yêu bố con, bố con bảo "chẳng ai ở với bố mẹ mà sướng như mày, được chiều chuộng chẳng phải lo nghĩ gì, bé đến lớn chưa bị bố mắng câu nào…”. Con bỗng nhiên nghĩ đến em nhà chú, xót xa quá chú à! Phải dùng từ nào để diễn tả nỗi thương đau này đây? Em gọi “bố” chú sẽ chẳng trả lời, em nói yêu “cha” chú cũng không ôm hôn em được nữa.... Nghĩ mà quặn thắt trái tim chú ơi!

    Viết bài thơ này chú không thể đọc được, gia đình chú cũng không chắc có ai đọc được, nhưng con chỉ viết lên dòng cảm xúc của con thôi. Bằng nước mắt, tấm lòng, trái tim và tất cả niềm tôn kính với công ơn của chú, của các chú với đất nước mình. Tổ quốc ghi công các chú - những người con ưu tú!”.

    Tác giả Vũ Phương Trang cũng mong có ai trong gia đình của phi công Khải đọc được bài thơ này để cô có thể gửi lời chia buồn sâu sắc nhất. Cô nữ sinh 18 nhắn gửi: “Ngủ ngon chú nhé, hãy trở về và mỉm cười trong những giấc mơ của con trẻ, chú đừng lặng im... Xin gia đình hãy vững tâm, vượt qua đau thương này. Tổ quốc khắc ghi công ơn của chú, chú là niềm tự hào của đất nước!”.

    Chúng tôi xin đăng lại nguyên văn bài thơ của tác giả Vũ Phương Trang:

    Bố Khải ơi!

    Bố Khải ơi...con hỏi bố chuyện này:

    Sao bố cứ nằm im mãi thế?

    Xong chuyến bay lần nào bố cũng kể,

    Sao hôm nay bố chẳng nói câu gì?

    Bố Khải ơi.... Bố mở mắt ra đi...

    Bố đã ngủ mấy ngày rồi đó!

    Bố kể rằng kỉ cương quân đội khó...

    Ăn ngủ, nghỉ ngơi, phải đúng giờ mà?

    Bố Khải ơi.... Nhà mình có ít người

    Bố bảo con sẽ có thêm em bé...

    Bố con mình sẽ cùng thương yêu mẹ

    Và cả em con... em sắp chào đời!

    Bố bảo rằng mẹ đã quá thiệt thòi

    Bố con mình phải chở che cho mẹ,

    Vợ bộ đội, mẹ can trường mạnh mẽ,

    Gánh vác việc nhà mẹ chẳng được nghỉ ngơi,

    Bố Khải ơi .... Qua nay rất nhiều người,

    Đến nhà chơi... Sao lạ lùng đến thế?

    Toàn hỏi bố thôi... con tự hào khoe, kể,

    Bố của con tung cánh sắt giữ trời...

    Họ nhìn con...ôm ấp....rồi cười,

    Xong lại khóc ... Nói thương con bé bỏng,

    Con chẳng hiểu sao họ nói: chờ, trông,ngóng?

    Bố bay bao lần.... Họ có đến thế đâu?

    Bố Khải ơi.... vải chưa hái hết đâu,

    Ông bảo rằng chờ bố về thu hoạch,

    Bắc Giang mình vải ngọt thơm chín mọng,

    Ông chẳng thu... nhất quyết đợi bố về,

    Bố Khải ơi... bố công tác xa quê,

    Nhiều chuyện quá chừng...chắc rằng bố muốn kể,

    Ông với mẹ và con chỉ mong có thế

    Bố về, ăn cơm, kể chuyện bầu trời...

    Bố Khải ơi... mọi người đến đủ rồi,

    Hay nhà mình hôm nay mở tiệc?

    Chắc bố khoe con, chăm ngoan, đoàn kết,

    Nên các cô, các chú đến chúc mừng,

    Nhưng bố ơi con thấy lạ quá chừng,

    "Hoa họ tặng"... sao to đùng thế nhỉ?

    Rồi mắt ai cũng đỏ ngầu, đẫm lệ,

    Con thưa, bố Khải ngủ rồi, con gọi mẹ tiếp thay!

    Bố Khải ơi... trời nóng có lạnh đâu,

    Sao bố cứ đắp chăn, trùm kín mặt?

    Bố kéo xuống đi, rồi nằm nghiêng cho dễ thở,

    Con dễ ôm hôn, dễ ngắm bố cười,

    Bố Khải ơi... hôm nay chủ nhật rồi,

    Bố có biết hôm này ngày của bố?

    Bố hứa con ngoan, bố về cho đi phố,

    Con ngoan mà... bố dậy cõng con đi,

    Bố Khải ơi... Sao bố chẳng nói gì?

    Con đã nói ngàn lời: "Con Yêu Bố!"

    Bố không nghe thấy, hay giận con gì vậy?

    Sao bố lặng im.... Sao bố chẳng nói gì???

    Hà Tùng Long


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Diễm My @ 12:56 21/06/2016
    Số lượt xem: 535
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Bố Khải ơi!

    Bố Khải ơi...con hỏi bố chuyện này:

    Sao bố cứ nằm im mãi thế?

    Xong chuyến bay lần nào bố cũng kể,

    Sao hôm nay bố chẳng nói câu gì?

    Bố Khải ơi.... Bố mở mắt ra đi...

    Bố đã ngủ mấy ngày rồi đó!

    Bố kể rằng kỉ cương quân đội khó...

    Ăn ngủ, nghỉ ngơi, phải đúng giờ mà?

    Bố Khải ơi.... Nhà mình có ít người

    Bố bảo con sẽ có thêm em bé...

    Bố con mình sẽ cùng thương yêu mẹ

    Và cả em con... em sắp chào đời!

    Bố bảo rằng mẹ đã quá thiệt thòi

    Bố con mình phải chở che cho mẹ,

    Vợ bộ đội, mẹ can trường mạnh mẽ,

    Gánh vác việc nhà mẹ chẳng được nghỉ ngơi,

    Bố Khải ơi .... Qua nay rất nhiều người,

    Đến nhà chơi... Sao lạ lùng đến thế?

    Toàn hỏi bố thôi... con tự hào khoe, kể,

    Bố của con tung cánh sắt giữ trời...

    Họ nhìn con...ôm ấp....rồi cười,

    Xong lại khóc ... Nói thương con bé bỏng,

    Con chẳng hiểu sao họ nói: chờ, trông,ngóng?

    Bố bay bao lần.... Họ có đến thế đâu?

    Bố Khải ơi.... vải chưa hái hết đâu,

    Ông bảo rằng chờ bố về thu hoạch,

    Bắc Giang mình vải ngọt thơm chín mọng,

    Ông chẳng thu... nhất quyết đợi bố về,

    Bố Khải ơi... bố công tác xa quê,

    Nhiều chuyện quá chừng...chắc rằng bố muốn kể,

    Ông với mẹ và con chỉ mong có thế

    Bố về, ăn cơm, kể chuyện bầu trời...

    Bố Khải ơi... mọi người đến đủ rồi,

    Hay nhà mình hôm nay mở tiệc?

    Chắc bố khoe con, chăm ngoan, đoàn kết,

    Nên các cô, các chú đến chúc mừng,

    Nhưng bố ơi con thấy lạ quá chừng,

    "Hoa họ tặng"... sao to đùng thế nhỉ?

    Rồi mắt ai cũng đỏ ngầu, đẫm lệ,

    Con thưa, bố Khải ngủ rồi, con gọi mẹ tiếp thay!

    Bố Khải ơi... trời nóng có lạnh đâu,

    Sao bố cứ đắp chăn, trùm kín mặt?

    Bố kéo xuống đi, rồi nằm nghiêng cho dễ thở,

    Con dễ ôm hôn, dễ ngắm bố cười,

    Bố Khải ơi... hôm nay chủ nhật rồi,

    Bố có biết hôm này ngày của bố?

    Bố hứa con ngoan, bố về cho đi phố,

    Con ngoan mà... bố dậy cõng con đi,

    Bố Khải ơi... Sao bố chẳng nói gì?

    Con đã nói ngàn lời: "Con Yêu Bố!"

    Bố không nghe thấy, hay giận con gì vậy?

    Sao bố lặng im.... Sao bố chẳng nói gì???

    Vũ Phương Trang

    Avatar
     Lễ khâm liệm Thượng tá Trần Quang Khải tại cầu cảng Hải đội 2 (Cửa Hội, Cửa Lò, Nghệ An) ngày 18/6. (Ảnh: Nguyễn Duy)

    Lễ khâm liệm Thượng tá Trần Quang Khải tại cầu cảng Hải đội 2 (Cửa Hội, Cửa Lò, Nghệ An) ngày 18/6. (Ảnh: Nguyễn Duy)

     

     
    Gửi ý kiến

    Thông tin các thành viên

    174201210152147
    Đ
    i
    T
    ì
    m
    T
    r
    i
    T
    h
    c

    Sinh nhật thành viên và Web nhóm MAE